Tôi chẳng có gì hối tiếc khi tuổi 20 đã qua. May mắn nhất có lẽ vì tôi đã không để ai có quyền cản trở mình khi theo đuổi ước mơ của tuổi 20.
Khi tôi hỏi mẹ tôi: “Nếu con rớt đại học, mẹ có buồn không?”, mẹ tôi bảo mẹ sẽ buồn, nhưng tôi có thể làm bất cứ gì tôi thấy cần với đời tôi. Tôi đã thi vào một trường đại học mà nhiều bạn bè của mẹ đều không đồng tình khi nghe nhắc đến.
Họ bảo con gái thi cái nghề ấy vừa không giàu, vừa khổ thân ra, rồi ế chồng mất. Còn mẹ thì bảo:“Con làm điều gì con thấy đúng với con”.Biết yêu chính bản thân mình
Đã bảy năm sau ngày thi đại học, tôi đã nhìn thật kỹ lại những ngày tháng đó, và biết chính mẹ đã làm tôi không phải hối tiếc gì. Tôi không thi một ngành mà hàng xóm tôi muốn, ông bà hay họ hàng, anh chị em họ tôi muốn. Tôi thi đại học vì tôi muốn học một cái nghề cho bản thân và cuộc sống mình sau này.
Năm nào đọc báo cũng thấy những em học sinh tự tử vì rớt đại học, hoặc loay hoay sau bốn năm học không biết nên làm nghề gì, hoặc những người lớn tuổi than rằng mình đã bỏ lỡ ước mơ. Ước mơ của cuộc đời mình liệu có thể là cái gì thiêng liêng hơn là chính bản thân mình?
Mọi thứ tiền của, tình thương của cha mẹ đổ cho một đứa con là để đứa con đó được lớn lên, có một cái nghề và tự nuôi sống được bản thân mình trong cuộc đời này. Nếu tất cả các mục đích đó đều bị đổ vỡ, khi người trẻ đó học bốn năm xong bảo rằng: “Tôi không biết giờ mình phải làm gì” thì đó là một nỗi đau khủng khiếp. Nhưng có ai biết rằng vào ngày đi thi đại học hay cao hơn là chọn lựa một điều quan trọng cho cuộc đời, nhiều người tự buộc mình chọn điều gì đó theo ước muốn của cha, vì mẹ mong mỏi hay đơn giản hơn là để giữ thể diện cho gia đình.
Với tôi, vào năm 20 tuổi, người ta phải học cách yêu chính mình: có nghĩa là sống trách nhiệm với chính chọn lựa cuộc đời của mình, rồi mới có thể bảo bọc hay yêu thương một ai khác, ngoài bản thân cái tôi này.
Làm việc, làm việc, làm việc
Giống như một anh thợ mộc, sau khi có ý nghĩ vềcái ghế rồi, người ta còn cần phải ngồi đó và đóng cho ra từng cái chân ghế nữa. Chẳng có gì quan trọng hơn sự làm việc.
Ít ra, vào tuổi 20, khi làm việc, tôi biết mình đã bớt kiêu căng hơn. Càng tập làm một thứ gì đó, tôi càng thấy chúng thật khó. Có một ai đó làm tinh tế hơn, giỏi hơn và đầy kỹ năng, tôi phải học theo. Cứ thế, khi đẩy mình vào guồng máy làm việc với những người khác, tôi thấy ước mơ càng hiện hình rõ nét hơn.
Thật đáng sợ nếu sau một thời gian dài làm việc, bạn có thể nhận ra mình đã chọn sai con đường, hoặc ước mơ đó không phù hợp chút nào. Nhưng như thế cũng may là rất tốt, sự nhận diện và đối thoại vớibản thân làm người ta lớn lên, chín chắn hơn trong chọn lựa, còn hơn là cứ ngồi đó mơ mơ ước ước và chẳng thực hiện cái gì hết.
Có một khoảng thời gian tôi đánh mất định hướng cho con đường của mình. Thật khủng khiếp. Lúc đó, cái sự làm việc đã cứu tôi. Khi làm mệt mỏi quá thì cácý nghĩ lại xuất hiện, tôi được vận hành và suy nghĩ, cân nhắc nhiều hơn về chính bản thân mình. Nếu lúc đó tôi cứ ngồi quán xá suốt ngày hay rúc về quê ngủ trong sự chăm sóc của mẹ, có lẽ tôi đã biến thành một con sâu yếu mềm và vô dụng – ngay giữa tuổi 20 của mình.
Mọi người thầy dạy nghề của tôi đều dặn tôi phải làm việc liên tục, đều đặn,đó là cách để cứu cuộc sống của mình thoát khỏi những vũng lầy của ảo tưởng và sự nghi hoặc. Bạn không đố kỵ ai nếu bạn làm việc, bởi vì bạn quá bận. Bạn không thèm khát cái danh tiếng của người khác nếu bạn làm việc, bởi vì dù sao thì mọi thành quả cũng tự đến, miễn là cứ làm thôi.
Và để chẳng hối tiếc bất cứ điều gì, ở độ tuổi trẻ trung nhất của cuộc đời mình, tôi đang làm việc cho chính ước mơ của đời mình.
Tự tay thực hiện ước mơ, đó cũng là một hạnh phúc rất lớn.
Nếu một người trẻ 20 tuổi không thể yêu chính bản thân mình, yêu ước mơ của mình thì đến 40 tuổi, chẳng ai có thể thông cảm cho những gì họ đã vứt bỏ hoặc đánh mất. Ai có thể học thay bạn một nghề? Ai có thể yêu thay bạn một ước mơ? Và quantrọng nhất, đến khi chọn lựa một người bạn đời, ai có thể can đảm yêu bạn mãi mãi nếu như bạn còn không thể yêu chính lựa chọn của bạn?
