i ơi,
quạt của ta có phải của chùa đâu mà cho mi mượn? biết thủ tục đầu tiên rồi
chứ?
- Thủ tục đầu tiên là thủ tục gì?
- Mày vừa ở trên xuống đấy à? Tiền
đâu là đầu tiên hiểu chưa con?
- A hiểu rồi.Có điều đệ vừa đánh bạc cháy túi
rồi.
- Thế bao giờ chữa cháy được thì lấy.
- Đại tỉ nể tình em tí.
- Mỡ
đấy mà húp nhớ.
Nói rồi cánh cửa đóng sầm lại.
Tôn Ngộ Không lầm bầm: MỤ
keo kiệt, đã thế đừng trách Tôn Ngộ Không ta ác.
Nói rồi ngài biến thành một
con ruồi bay vào trong.
Gặp đúng lúc bà la sát đang nằm trên ghế gáy pho
pho.
Tôn Ngộ Không lặng lẽ bay tới, đậu sát vành tại.
Vừa chạm vào màng
nhĩ, ngài hét lớn:
- Bà chị mà không cho mượn quạt thì cho em mượn lỗ tai
trình diễn show âm nhạc nhé, đảm bảo nghe xong bà chị
cho em mượn ngay.
Bà la sát giật mình bật dậy, đập lia lịa vào đầu nhưng hỗi
ôi, vẫn nghe giọng con khỉ đột nói:
- Bài đầu tiên là Một Đời Người một giấc
mộng, sợ bà chị nghe không rõ nên em vặn volum hết cỡ.
Rầm rầm, chát chát,
huỳnh huỵch.
Bà la sát ôm đầu kêu la thảm thiết.
- Bài thứ hai là Cao Cao
Tại Thượng.
Xình chát xình, bùm bùm.
- Và tiếp theo là một rockshow đặc
biệt.
- THôi đủ rồi, – bà la sát thở phì phò – đủ rồi, ta phê lắm rồi.
-
Cho mượn quạt chưa?
- OK, mượn gì cũng được.
* * *
Tôn Ngộ
Không đang ung dung xách quạt ba tiêu về chợt thấy Trư Bát Giới hớn ha hớn hở
chạy đến đón.
- Sư huynh, anh về rồi à?
- Ừ. Sao chú mày lại ở đây?
-
Sư phụ nóng ruột nên bảo đệ đến, nhưng đệ biết thừa sư huynh tài ba hơn người,
cần quái gì đến đệ.
- Dĩ nhiên, – Tôn Ngộ Không cười hi hí – sư huynh mày đã
ra tay thì gạo cũng xay ra cám.
- Quạt ba tiêu đâu?
- Đây thôi, Tôn Ngộ
Không rút trong người ra.
- Thật không đấy? Dạo này hàng giả nhiều lắm.
-
Yên tâm đi, có cả tem bảo hành ở trên đấy thì sai thế quái nào được.
Trư Bát
Giới nhìn ngó hồi lâu rồi nói:
- Ừ tem thật, có điều quá hạn sử dụng rồi,
thôi huynh lấy nhằm quạt giả rồi.
Tôn Ngộ Không chăm chăm nhìn lại rồi giậm
chân, ném quạt xuống đất nói:
- Khốn nạn, mụ này ranh như ma lanh, để tao
quay lại cho mụ một bài học.
- KHỏi cần – Trư Bát Giới nhặt quạt rồi cười rộ
lên.
- Sao?
- Ngươi ngu như con tu hú.
- Mày dám nói với sư huynh như
thế à? Chán cơm thèm đất thích nghe kèn rồi phải không em?
Trư Bát Giới chợt
rùng mình, hiện nguyên hình thành Ngưu Ma Vương.
Tôn Ngộ Không thấy NGưu Ma
Vương bèn nhào tới:
- Đại ca.
Ngưu Ma Vương hừ hừ lỗ mũi trâu:
- Thằng
khốn nạn, cả vợ tao mày cũng dám lừa.
- Ai là vợ đại ca?
- Bà la sát chứ
ai? Chết đi con ơi.
Nói rồi Ngưu Ma Vương dùng cây chĩa ba đâm tới.
Tôn
Ngộ Không nhanh như chớp vung gậy đánh trả, chẳng mấy chốc đã đánh gẫy cả cây
chĩa ba của y.
- Lêu lêu, mua phải hàng dỏm rồi.
Ngưu Ma Vương tức xì khói
ra khỏi tai, y lồng lộn hóa thành một con trâu khổng lồ.
- Tao sẽ cho mày bẹp
dí.
Tôn Ngộ Không dắt cây thiết bảng vào trong tai rồi phất ra mảnh lụa đỏ,
phất mạnh:
- Cũng may trước có sang Tây Ban Nha học đấu bò tót, nhào vô kiếm
ăn.
- Tao sẽ húc cho mày thủng ruột.
Hấp.
- Xí hụt, thế mà cũng gọi là
Ngưu Ma Vương.
Hấp.
Lại hụt, lại đâm, lại hụt……………….
Ngưu
Ma Vương lồng lộn:
- Ta mà đâm hụt mi phát này ta thề không làm trâu.
-
Phải rồi, mi không làm trâu thì làm heo nái đi.
Ngưu Ma Vương càng tức hơn,
hồng hộc xông tới.
Tôn Ngộ Không phì phèo châm điếu thuốc lá khinh khỉnh chờ
đợi.
Hấp.
Ngưu Ma Vương phóng vụt qua mảnh vải đỏ, tiện chân, Tôn Ngộ
Không đưa ra ngáng chân y.
Ngưu Ma Vương kêu lên một tiếng thảm thiết, rơi
thẳng xuống Hỏa Diệm Sơn đang bốc cháy phừng phừng.
Tôn Ngộ Không với
xuống:
- Thành trâu nướng chưa?
- Cứu ta với – Ngưu Ma Vương kêu lên.
-
Số điện thoại cứu hỏa bao nhiêu ấy nhỉ? 113 hay 911 thế?
- Cứu với, mau gọi
cho cho bà la sát tới đây.
- Số của mụ ý bao nhiêu?
- 090…………
-
Xời ơi, điện thoại của đệ hết tiền rồi.
- Điện thoại ở trong áo khoác ta
ấy.
Tút … tút … tút…
- A Lô, hầu tử hầu tôn đấy hả? Đại vương đây, ở
nhà khỏe không?
- Mi gọi đi đâu đấy? – Ngưu Ma Vương gào lên thất thanh.
-
Hoa Quả Sơn, lâu rồi chưa nói chuyện với hầu tử hầu tôn của đệ.
- Mi gọi về
cho Bà La Sát cơ mà.
- Điện thoại chùa tội gì không buôn, alô, các con hả?
hôm nay buôn thoải mái nhớ, sao thằng Hầu Tam mọc lông trắng à? Còn thằng Hầu Hỉ
sinh con trai à? …………….
Sau khi Ngộ Không buôn chán buôn chê, hơn
ba tiếng sau, bà la sát mới kịp đến nơi, cứu đức lang quân yêu quý của mình.
Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Tây Du Ký Chế Phần 3 - Đọc Truyện - Truyện Cười - Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/news/tay_du_ky_ch_ph_n_3/2011-12-19-767#ixzz2FfVKfjYo
Hồi 7: Bàn Tơ động.
Vượt qua trùng trùng hiểm trở, chợt một ngày nọ, đang đi trên đường, một cô gái
xinh đẹp ngã vật ra giữa đường đi thều thào:
- Cứu tôi với.
Đường Tam Tạng
hỏi:
- Sao thế cô nương?
- Làm ơn gọi 115 dùm, tôi bị cảm gió.
- Cảm
gió à? – Trư Bát Giới nói – để tôi hô hấp nhân tạo một tí là xong.
Tôn Ngộ
Không gõ đầu hắn:
- NGu vừa vừa thôi, cảm gió cần gì hô hấp nhân tạo.
-
Thế thì để đệ xoa bóp cho – Sa Tăng nói.
Tôn Ngộ Không đá một cái mạnh:
-
Định lợi dụng hả? Thảo nào râu ria mọc đầy mặt.
- Râu huynh còn nhiều hơn râu
đệ cơ mà.
- còn cãi à? Thích ăn liên hòan vả không?
- Tóm lại các người có
cứu tôi không? – cô gái nói.
- Cứu.
- thế cứu bằng cách nào?
- Trong
chúng ta chỉ có Tiểu Bạch Long đứng đắn nhất – Đường Tam Tạng nói, – để nó cõng
cô gái này vậy.
- Các người định cõng tôi đi đâu hu hu. Định bán vào vũ
trường phải không?
- Tôi giống ma cô lắm chắc? – Đường Tam Tạng giận
nói.
- Ông không giống, nhưng mặt ông gian lắm, bố ai dám tin.
- Thế thì
thế nào?
- Đi phía sau tôi ba bước, nếu không tôi báo công an bắt ông vì tội
sàm sỡ đấy.
Đường Tam Tạng cố gắng nhịn nhục đi chậm lại phía sau.
Trư Bát
Giới giành phần kéo Tiểu Bạch Long, cứ ép sát vào người cô gái, Sa Tăng tuy vai
gánh hành lý nhưng cũng không chịu kém phần, đi sát rạt mông ngựa, Tôn Ngộ Không
lại nhẩy nhót phía trước.
Chợt Đường Tam Tạng hô một tiếng thất thanh, đột
nhiên biến mất.
- Sư phụ đâu rồi? – Tôn Ngộ Không nói.
- Mất trên cây quất
rồi. – Sa Tăng nói.
- Làm sao mà mất?
- Ai mà biết, có khi sư phụ chơi ảo
thuật cũng nên. – Trư Bát Giới nhún vai.
- Bọn mày có óc không đấy? hơi đâu
mà đi diễn trò ảo thuật lúc này?
- ừ nhỉ, nhưng biết đâu đấy, sư phụ hay chơi
trò giật gân lắm.
- Này – Tiểu Bạch Long nói – các huynh ơi, sao tự nhiên nhẹ
thế?
Cả bọn giật mình nhìn lên mới phát hiện cô gái đã mất tích từ lúc
nào.
- Nó đâu rồi? – Tôn Ngộ Không nói.
- Không biết.? – Sa Tăng nói.
-
Mày biết gì không hả? Cái gì cũng không biết là sao? – Tôn Ngộ Không gắt.
-
Thôi chết rồi, có khi sư phụ bị bọn nó bắt cóc tống tiền rồi, chết rồi sư huynh
ơi, mau đi nhà băng rút tiền ra chuộc đi.
- Mày mơ giữa ban ngày à? bọn mình
nghèo rớt mùng tơi, tiền đâu mà rút?
Sa Tăng nói:
- Hơn nữa có bắt cóc
cũng chả ai chọn đứa khố rách áo ôm như sư phụ mình đâu.
- Thằng này khá -
Tôn Ngộ Không nói – ngu dài lâu thông minh đột xuất. Chắc chắn là yêu tinh rồi,
hừ, rất có thể con bé kia là đồng bọn của bọn nó. Giờ cả bọn phân ra làm bốn
hướng, nhớ đem theo điện thoại di động, phát hiện tung tích sư phụ thì nháy máy
cho anh em, nhớ, nháy máy thôi đấy, đừng gọi, tốn tiền lắm.
Tôn Ngộ Không bay
đi hồi lâu chợt phát hiện một động nhện u ám.
Bên trong, Đường Tam Tạng đang
bị ba cô gái ăn mặc cực kỳ sexy y hệt vũ nữ ở sàn nhẩy Thái Thượng lão quân đang
vây quanh:
- Lấy em đi.
Đường Tam Tạng run cầm cập:
- Bần tăng là kẻ
xuất gia, làm sao có thể lấy vợ chứ?
- Xời ơi, muốn có tóc chứ gì? Úm Ba
la.
Bùm, tóc Đường Tam Tạng mọc đầy đầu.
- Chu choa – đứa thứ hai nói -
chàng đẹp trai giống WON BIN quá.
Đứa thứ ba bu lên, hôn chụt lấy má Đường
Tam Tạng nói:
- Thôi, quyết định thế nhớ, hôm nay cưới luôn.
Tôn Ngộ Không
nghe vậy hoảng vía, vội vàng nháy máy cho ba sư đệ rồi vọt vào:
- Đứng yên,
cảnh sát đây, cho kiểm tra giấy tờ.
Cả ba nghe tiếng cảnh sát ôm nhau run cầm
cập, Đường Tam Tạng mừng rỡ nói:
-Ngộ Không hả con?
Tôn Ngộ Không thầm rủa
Đường Tam Tạng là đồ đầu đất, quả nhiên, ba con nhền nhện nghe Đường Tam Tạng
nói vậy thì đu dây bay vọt ra.
Tôn Ngộ Không nói:
- Rốt cuộc bọn mày là
nhền nhện hay tarzan? Khôn hồn khai báo danh tính.
Bọn nhền nhện cười khẩy
một tiếng rồi nhào vô tấn công liền.
Nhưgn hỗi ôi, Tôn Ngộ Không nào phải dễ
bắt nạt, chẳng mấy chốc, ngài đã đánh cho một đứa toạc cả áo.
- Đồ sàm
sỡ.
- A Di đà phật – Tôn Ngộ Không nói rồi đánh tiếp.
Cả ba con yêu quái
hô biến rồi cầm tay nhau, biến thành một con rết khổng lồ.
Tôn Ngộ Không kinh
ngạc vô cùng, liền sau đó bị con rết đốt một cái vào mông đau điếng, lập tức
nhẩy ùm xuống sông.
Trư Bát Giới và Sa Tăng, Tiểu Bạch Long đều đã nhìn thấy,
vội vàng chạy vào cứu sư phụ.
Trư Bát Giới vừa vào thấy thức ăn thừa mứa dưới
đất bèn nhẩy tới chén lia lịa, mọi người cản thế nào cũng không được.
Ba con
yêu quái đi về, thấy vậy bèn phun tơ, nhốt cả ba vào bọc.
* *
*
Tôn Ngộ Không xuôi theo dòng sông một đoạn chợt thấy người ta nắm đuôi
mình lôi lên.
Giật mình nhìn lên, mới thấy Mão Nhật Tinh Quân oai vệ nhìn
mình.
Tôn Ngộ Không hốt hoảng chạy ra:
- Tránh xa ra đi đại ca.
- Sao
thế?
- Virus H5N1 quành hành khắp nơi, em còn yêu đời lắm, tránh xa một
tí.
Mão Nhật TInh quân thở dài:
- Yên chí đi, ta được kiểm dịch đàng hoàng
rồi.
- Phòng cho chắc, giờ các bố ý làm ăn tắc trách lắm.
- Thế bố có muốn
đi cứu sư phụ không? Ở đây cù nhầy mãi,
- xời ơi, đến tôi còn không cứu được
nữa là ông.
- Tôi là gà nhớ, rết phải sợ gà, thế mà không cũng không hiểu,
kém tắm quá.
- Ừ nhỉ, đi nhanh lên, không nó cưỡng hôn sư phụ tôi thì chết
dở.
* * *
Quả nhiên 3 con nhền nhện thấy gà tinh thì sợ chết
khiếp, ba chân tám cẳng thi nhau ù té chạy, Tôn Ngộ Không lại chờ ở phía sau,
một gậy chết tươi.
Đường Tam Tạng rụng hết tóc, bước tới vái chào:
- Đa tạ
tinh quân cứu mạng.
- Khỏi, phiền ngài ký vào đây để ta về thanh toán với
thiên đình tiền công, – rồi y hạ giọng nói nhỏ – nhớ ghi vào chỗ cực kỳ tốt nhé,
nếu bo được thì cáng tuyệt.
- Bần tăng nghèo lắm, cướp đâu ra tiền mà bo cho
thí chủ.
- Đồ keo bẩn.
Hồi 8: Họ hàng Tôn Ngộ
Không.
Thầy trò Đường Tam Tạng lại tiếp tục rong ruổi về phía tây, họ nào có ngờ hành
động của họ lại bị một toán yêu quái theo dõi chặt chẽ.
Kim Giác đại vương
nói:
- Mày thấy chưa? Thằng kia là Đường Tam Tạng.
Ngân giác đại vương
nói:
- Úi trời, hình rõ nhỉ, đại ca thấy tiểu đệ mua được cái tivi này nét
không?
- Người ta nói ăn thịt Đường Tam Tạng sẽ được trường sinh bất
lão.
- Đã thế đệ chỉ mua bằng nửa giá, tuyệt vời quá.
- Chúng ta phải xực
hắn.
- Càng nghĩ càng phục tài mua bán của đệ.
Kim Giác đại vương hết chịu
nổi, giơ tay đập mạnh vào đầu Ngân Giác đại vương:
- Mày có nghe tao nói gì
không đấy? Đang nói phải ăn thịt Đường Tam Tạng hiểu chưa?
- Có chứ, thế đại
ca có nghe đệ nói gì không?
- Mày là đồ đầu đất.
- Đại ca thì có.
Thế
là hai tên yêu quái lao vào đấm đá nhau túi bụi.
* * *
Tôn Ngộ
Không nhún nhảy phía trước, nói:
- Bát Giới, mi đi hái thức ăn đi.
- Sao
lại là đệ? Sa Tăng thì sao?
- Nó bận gánh đồ.
- Còn huynh?
- Tao ở lại
chăm sóc sư phụ. Hay mày định bắt Tiểu Bạch Long hoặc sư phụ đi? Thôi đi đi,
phân công lao động rõ ràng rồi.
Trư Bát Giới vừa đi vừa làu bàu.
Đi ba
bước, chửi sư huynh, đi bảy bước, nhiếc sư phụ, thêm một lúc nữa thì nằm ngủ
thẳng cẳng.
No bụng, đã mắt, y thủng thẳng đứng dậy đi về.
Về đến nơi đã
thấy Tôn Ngộ Không cười khì khì:
- Ngủ ngon nhỉ.
- Gì thế? ĐỊnh gắp lửa bỏ
tay người hử? Ai ngủ? Có huynh ngủ thì có.
- Thôi đi mày ơi, mày vừa đi vừa
chửi y như Chí Phèo, hết chửi sư huynh rồi chửi sư phụ, hô hố, sau lại còn ngáy
phì phì nữa chứ.
- Bốc phét vừa thôi huynh, huynh có gì làm bằng chứng?
-
Chuyện vặt, xem đây này.
Dứt lời, Tôn Ngộ Không móc ra chiếc máy quay phim kĩ
thuật số, Trư Bát Giới tái mặt:
- Huynh, huynh quay lúc nào thế?
- Kể về
biến phép đại ca mày đứng thứ nhì không ai dám đứng thứ nhất em ơi, anh mày biến
thành một con ruồi bám theo mày đấy chứ/
- Đồ ruồi hôi – Trư Bát Giới làu
bàu.
- Khôn hồn đi thêm lần nữa, không thì tao úynh cho một trận bây
giờ.
Trư Bát Giới đi được một lúc, gặp một con ong, y cúi chào:
- Chào sư
huynh.
Gặp một cây dừa:
- Sư huynh, đệ không dám nữa.
Gặp một tảng đá
lớn:
- Đệ đang đi đấy nhớ sư huynh.
Gặp hai tên tiểu yêu:
- Sư huynh
biến làm hai người cơ à?
Hai con tiểu yêu trói nghiến y lại, y vẫn há hốc
mồm:
- Sao huynh trói đệ thế? Đệ có lười đâu?
* * *
Chờ mãi
không thấy Trư Bát Giới quay về, Tôn Ngộ Không sốt ruột:
- Con heo mập chết
tiệt, không biết đi đâu rồi.
Đường Tam Tạng ôn tồn nhắc:
- Ngộ Không, đừng
chửi bậy giữa đường, sai dịch mà biết phạt chết.
- Kệ xác nó, thôi chúng ta
lên đường.
Đi được một lúc, chợt thấy một ông lão ôm chân rên rỉ bên
đường.
- Help me. – ông lão thều thào.
- Lão già này sính ngoại quá – Tôn
Ngộ Không phì cười – kệ xác lão đi.
- Cứu tôi với. – ông lão lại nói.
-
Đang bận lên đường – Đường Tam Tạng nói – cứ mặc kệ ông ấy.
- Ai đó cõng tôi,
tôi trả 100 lượng bạc.
Đường Tam Tạng vừa nghe nói lập tức vỗ vai Tôn Ngộ
Không:
- Không thể thấy chết không cứu.
Tôn Ngộ Không làu bàu:
- Vừa
nghe thấy hơi tiền là mắt sáng rực, giọng thay đổi 180 độ.
Đường Tam Tạng
nhẩy xuống ngõ ý cho ông lão mượn ngựa.
- Lão đau chân, không cưỡi ngựa
được.
Đường Tam Tạng nói:
- Vậy thì để Ngộ Không cõng lão vậy.
- Con á?
Còn khuya nhá.
- Cõng không thì bảo? Không ta lại niệm chú bây giờ?
- Từ
từ đã, rồi sẽ cõng. – Tôn Ngộ Không nói – nhớ chia tiền cho con với.
- Ok,
không thiếu phần của mi đâu.
Nào ngờ, Tôn Ngộ Không vừa cõng ba bước đã cảm
thấy mình đang cõng cả một quả núi, vừa quay lưng nhìn lên thì ông lão đã biến
thành Kim Giác đại vương, xách cổ Đường Tam Tạng và Sa Tăng bay lên cao, còn
trên lưng mình là nguyên tòa tháp Ép Phen cao ngất ngưởng.
Tôn Ngộ Không kêu
lên:
- Sa Tăng, sao mày để nó bắt dễ thế?
- Mọi khi em thấy đánh nhau đại
sư huynh ra tay trước mới đến lượt bọn em, giờ đại sư huynh chưa ra tay sao em
dám?
- Khốn nạn, quan liêu đến thế là cùng.
- Từ từ ở đó nhé, bye bye. -
Kim Giác đại vương cười lớn rồi bay vọt mất.
Đến lúc Tôn Ngộ Không thoát được
tòa tháp đó, bóng dáng hắn đã mất dạng tận nơi nào.
Hoảng hồn hoảng vía, Tôn
Ngộ Không lập tức gọi Thổ Địa lên hỏi:
- Ông có biết ai bắt cóc sư phụ ta
không?
- Không biết.
- Làm ăn tắc trách thế hả? Có biết tội gì không?
-
Sorry đại thánh, cũng vì mấy hôm nay cơ quan chúng tôi họp giao ban, sổ sách
chưa chuyển kịp đến.
- Ta còn lạ gì nữa? Chắc chắn các ông nhậu nhẹt đến độ
quên cả sổ sách chứ gì?
- Sao đại thánh biết? – Thổ Địa tròn mắt
- Lúc
trước trên Thiên Đình ta cũng thế.-Tôn Ngộ Không buột miệng rồi mặt đỏ phừng
phừng quát – Hừ, lằng nhằng, mau tìm thông tin cho ta xem.
- Chờ lát, để tôi
lên internet lấy tin xem.
Thổ địa móc laptop ra gõ gõ một hồi rồi nói:
-
Vùng này có 2 con yêu quái, Ngân Giác và KIm Giác, phép thuật thì thường thôi,
quan trọng là có một chiếc hồ lô cực kỳ lợi hại, hễ gọi tên người ta thì sẽ bị
hút vào bình.
- OK nhớ rồi, cám ơn nhớ, lần sau ta sẽ bo cho lão.
* *
*
Tôn Ngộ Không bay một lèo đến cửa động quát tháo ầm ĩ, quả nhiên hai
con yêu tinh cầm chiếc bình chạy ra.
- Thì ra là mày hả con khỉ khô?
Tôn
Ngộ Không tức lắm nhưng cố nhịn cười hề hề:
- Ta không phải Tôn Ngộ
Không.
- Thế mày là thằng nào? Hừ, định lừa anh mày chắc?
- Ta là Không
Ngộ Tôn.
- Xời ơi, lừa ai hả em?
- Thật đấy chứ, có giấy chứng minh nhân
dân đây này.
- Đâu? – Ngân Giác lại gần rồi đưa mắt nhìn vào tờ giấy Ngộ
Không biến ra rồi gật gù – ừ nhỉ, không phải Tôn Ngộ Không.
Tôn Ngộ Không chỉ
chờ có vậy lập tức đấm mạnh vào mắt hắn.
- Cho mày chừa tội ngu.
Ngân Giác
giận lắm quát lớn rồi xông vào đánh túi bụi.
Kim giác bên ngòai thấy không
ổn, lập tức mở nút hồ lô nói:
- Ngộ không Tôn.
Tôn Ngộ Không nhủ thầm:
"Ngộ Không Tôn chỉ là nickname, cho mày gọi đến sáng mai”
Bèn trả lời:
-
Sếp đây.
Nào ngờ chiếc bình hút một mạch thẳng vào bên trong.
Bị rơi vào
trong, Tôn Ngộ Không giật mình, bên dưới toàn axit đậm đặc bèn biến thành một
con ruồi bay vo ve trên không trung.
- Bỏ xừ, rơi xuống dưới này không chết
cũng thành tật.
Rồi ngài nhổ một cọng lông thả xuống dưới, biến thành một Tôn
Ngộ Không giả bị tan một nửa người.
Tôn Ngộ Không hét lớn:
- Tan rồi, đau
quá, mất nửa người rồi.
Hai con yêu tinh cả mừng, vội vàng mở nắp ra, Tôn Ngộ
Không chỉ chờ có vậy, lập tức bay vọt ra ngoài.
Đi ra, ngài hóa thành hàng
ngàn hồ lô ném thẳng vào chỗ Kim Giác và Ngân Giác.
Ngân Giác nói:
- Đại
ca ơi, hình như đệ say rồi thì phải, sao nhiều hồ lô thế?
- Ừ, hình như tao
cũng thế? Úi giời, sao nhiều thế?
- Hàng giả dạo này nhiều quá. Chết cha,
biết đâu là hồ lô thật bây giờ?
- Yên chí đi, hồ lô của chúng ta có tem bảo
hành đàng hoàng.
Nào ngờ kiểm tra lại, thấy hồ lô nào cũng có tem bảo
hành.
Ngân giác nói:
- Hay chúng ta thử từng cái một.
Nói rồi hắn mở
một hồ lô nói:
- Kim giác.
Kim giác nghe vậy nhào tới đấm mạnh vào Ngân
giác:
- Thằng đầu đất, mày định hại tao chắc? Ngu thế?
Ngân giác bị đánh
đau đá trả:
- Thế ông có cách gì hay?
Trong lúc cả hai đánh đấm túi bụi,
Ngộ Không bước tới nhặt hô lô lên nói:
- Hai vị đại vương ơi.
Hai tên đang
đánh nhau thấy Ngộ Không gọi đồng loạt quay lại:
- Cái gì?
Chiếc hồ lô
khởi động hút cả 2 vào.
Vừa vào đến miệng bình, Ngân Giác lấy thân bịt miệng
bình lại, nói:
- Huynh chạy đi.
Kim Giác cố xua Ngân Giác ra nói:
- Để
ta hy sinh, mi đi đi.
Thấy hai anh em nhường nhau, Tôn Ngộ Không ngứa mắt ấn
cả hai vào nói:
- Cả 2 vào cho công bằng, đỡ phải nhường.
Hút được cả 2,
Tôn Ngộ Không sung sướng chạy đi tìm Đường Tam Tạng:
- Sư phụ ơi, bắt được
bọn nó rồi.
Đường Tam Tạng mừng rỡ:
- Thế à?
Nào ngờ chiếc hồ lô vẫn
còn mở nắp, Đường Tam Tạng lập tức bị hút về phía trong.
Tôn Ngộ Không kêu
khổ:
- Bỏ xừ rồi.
Không còn cách nào khác, đành lấy búa đập vỡ chiếc bình
ra.
Thoát ra ngoài, Đường Tam Tạng ôn tồn nói với Kim giác, Ngân Giác:
-
Thấy huynh đệ hai ngươi tình thâm, ta tha cho các ngươi lần này.
- Đa tạ
thánh tăng – cả 2 anh em nói.
- Có điều phải xì ít tiền chứ? – Đường Tam Tạng
nháy mắt – đa tạ xuông thế à?
- Bọn tôi làm gì có tiền. – Kim Giác kêu
lên.
- Định xù hả? – Đường Tam Tạng quát – Ngộ Không, hút bọn nó cho
ta.
Tôn Ngộ Không cười khổ:
- làm gì còn bình nữa mà hút?
, Views: 1158 , Today Views: 6 Last viewed : Never
Tây Du Ký Chế:Hồi 9 Thỏ trắng.
Tháng Tám 2nd, 2011 admin
Hồi 9: Thỏ trắng.
Hành trình đến Thiên Trúc càng lúc càng gần. Thấm thoát, bao khó khăn gian
khổ đã ở lại phía sau bốn thầy trò.
Một ngày nọ, đang đi trên đường
chợt thấy Nhị Lang Thần từ trên không bước xuống.
- Hi, bốn vị có khỏe
không?
Tôn Ngộ Không vừa thấy Nhị lang thần thì khẽ hừ mũi rồi quay
mặt đi.
Đường Tam Tạng cười cầu tài:
- Khỏe.
Trư
Bát Giới xẵng giọng:
- Không ở trên trời lại trốn xuống hạ giới chơi
bời phải không?
- Nói năng cẩn thận nhớ, ta xuống trần là có việc
đấy.
- Việc gì thế?
- Con thỏ ngọc của Hằng Nga xổng xuống
trần gian, hừ, cuối cùng ta phải xuống trần vì sợ nó làm hại chúng
sinh.
- Mi thừa thời gian lo chuyện bắt gà bắt thỏ nhỉ? – Trư Bát Giới
hừ giọng – thế làm sao mà sổng?
Nhị lang Thần cười hì hì:
-
Cũng tại ta, hôm đó ta thèm thịt thỏ nên bàn với Hằng Nga đem thỏ ngọc nướng
chơi, Hằng Nga cũng lâu rồi chưa ăn thịt thỏ nên đồng ý ngay, trong lúc nàng thò
tay vào lồng bắt nó thì lóng ngóng thế nào lại làm nó rơi xuống trần
gian.
- Toàn lũ hậu đậu – Tôn Ngộ Không làu bàu.
Rồi ngài
quay sang nói nhỏ với Trư Bát Giới:
- Hình như mi ghét thằng cha này
lắm thì phải.
- Còn gì nữa, trên thiên đình ai chả biết em với thằng
này ghét nhau như chó với mèo.
- Sao thế?
- Nghĩ lại dài
dòng lắm, ngày đó nó là thượng cấp của em, toàn bày đặt nhậu nhẹt rồi bắt em lấy
tiền túi trả, thế cũng không nói làm gì, có lần em thèm thịt chó, định xực con
Hạo Thiên Khuyển của hắn thế mà hắn cũng vênh mặt lên, nói là chó trời gì đó, hừ
hừ, có ngày em sẽ cho chó trời của hắn thành chó thiến.
- Ừ, thằng này
láo lắm, ngày trước dám bắt tao, -Tôn Ngộ Không gật gù – mà sao nó lại có đến 3
con mắt thế nhỉ? Quái vật.
- Chắc bị nhiễm chất độc màu da cam. – Trư
Bát Giới gật gù.
Lúc đó Nhị Lang Thần chợt nói:
- Chúng ta
cùng có một mục đích, sao không…
- Hợp tác chứ gì? Còn khuya nhớ. -
Tôn Ngộ Không và Trư Bát Giới đồng thanh.
- Sao không?
-
Chuyện này là lỗi của ngươi, đâu liên quan gì đến bọn ta, tại sao phải gánh chịu
với mi.
- OK, thì thôi, có điều ta nghe phong phanh nó định xực Đường
Tam Tạng thì phải.
Đường Tam Tạng nghe vậy hoảng vía vội
nói:
- Dù sao cũng quen biết với nhau, giúp đỡ nhau là
hơn.
Tôn Ngộ Không và Trư Bát Giới nghe vậy chửi thầm đồ nhát
chết.
Vừa lúc đó, một trận cuồng phong nổi lên ầm ầm, gió cát mù
mịt.
- Thằng khốn nào bày trò này thế nhỉ? – Nhị Lang Thần kêu
lên.
- Gió cát thế này có phải hiện tượng ENINO không? – Sa Tăng
kêu.
Nhưng chỉ một lúc sau, gió cát đã ngừng hẳn.
- Lạ nhỉ.
- Trư Bát Giới nói – mà sư phụ đâu?
- Chết cha, lão ý chạy đi đâu rồi?
- Tôn Ngộ Không nói.
- Các ông làm ăn tắc trách quá, Nhị Lang Thần
chép miệng – ai đời sư phụ lại chả chịu bảo vệ gì cả.
- Giỏi thì nhào
vô mà bảo vệ. – Tôn Ngộ Không nóng miệng – chỉ giỏi nói.
- Không phải
tại ông ở đây thì còn lâu chúng ta mới bị lạc mất sư phụ.
Cả bọn cãi
nhau om tỏi, chợt Sa Tăng nói:
- Hê có lông thỏ này.
- Chết
rồi, đúng là con thỏ tinh rồi. – Tôn Ngộ Không nói.
- Tiếc thật, – Nhị
Lang Thần chép miệng, – biết là nó thì đã đón đầu mà bắt còn hơn.
-
Biết như ông thì tối này tôi dồn tiên mua vé số rồi, trúng giải độc đắc hẳn hoi
nhé. -Trư Bát Giới nói.
- Cãi nhau làm gì? sao không tìm con Hạo Thiên
Khuyển bảo nó đi bắt con thỏ về có hơn không?
- Hê mà nó đâu rồi? -
Nhị Lang Thần nói.
- Tôi thấy nó đi tìm mấy con chó cái rồi. – Trư Bát
Giới nói.
- Hừ, – Nhị Lang Thần rít lên – tiên khuyển mà cũng động
lòng phàm, đã thế ta sẽ đem nó làm cầy tơ bảy món chiêu đãi anh em một
bữa.
- Hay quá. – Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới, Sa Tăng đồng loạt kêu
lên – ta thèm thịt chó lâu lắm rồi.
* * *
Cũng nhờ
bữa thịt chó đó, Nhị Lang Thần và ba đồ đệ của Đường Tam Tạng không còn hục hặc
nữa, chẳng mấy chốc đã tìm ra động của thỏ trắng.
Song động cơ quan
trùng trùng, Tôn Ngộ Không đành biến thành một con muỗi chui vào
trong.
Vừa thấy thỏ ngọc định ve vãn sư phụ, Tôn Ngộ Không định biến
thành con muỗi bay vào trong tai nó thì Đường Tam Tạng nói;
- Cô nương
cẩn thận đồ đệ của bần tăng biến thành con muỗi rồi bay vào trong tai cô nương
ca hát trong đó, đến lúc đó cô nương chỉ có nước thủng màng nhĩ như Bà La
Sát.
Tôn Ngộ Không thầm chửi:
- Chả biết lão này phe nào, ai
lại chỉ mánh của mình cho con cave này. Hay lão ý muốn ở lại động này luôn không
biết?
Song nghĩ đi nghĩ lại thầy không thể không cứu, cuối cùng, Tôn
Ngộ Không đành biến thành quả đảo chui tọt vào miệng thỏ ngọc.
Thỏ
ngọc chưa kịp ngạc nhiên thì đã nghe tiếng Tôn Ngộ Không nói;
- Thỏ
ngọc, khôn hồn thì thả sư phụ ta ra.
- Con khỉ khô, mi ở
đâu?
- Mi không nghe lời thì đừng trách lão Tôn biến dạ dày ngươi
thành sàn nhẩy đấy nhớ.
- Đừng thách, giỏi thì chơi đi.
- Á
à, muốn thách nhà giàu húp tương à? Để lão Tôn cho mi biết tay.
Nói
rồi Tôn Ngộ Không hóa ra chiếc catset bật nhạc dance
ầm ĩ.
Rầm rầm rầm, chát chát chát, binh binh binh, xình xình
xinh.
Thỏ ngọc lăn lộn theo điệu nhạc,
Đường Tam Tạng trố mắt nhìn thậm chí còn tưởng không phải Tôn Ngộ Không mà là
Thỏ NGọc đang tập nhẩy.
Đến bài thứ 15, Tôn Ngộ Không tạm dừng
nói;
- Trong bụng ngươi đúng là nơi tập nhẩy lý tưởng, có thích nhẩy
tiếp không?>
- Thôi thôi, tha cho em đại ca ơi.
- Có thả
sư phụ ra không?
- Yes, thả , thả liền.
Nói rồi ả cõng Đường
Tam Tạng, chạy như bay ra ngoài động.
Vừa ra đến cổng, Tôn Ngộ Không
chui ra ngoài, dí gậy vào đầu ả.
Vừa lúc đó, Hằng Nga từ trên mây bay
xuống.
- Đại thánh nương tay.
- Vừa ăn thịt chó xong, đang
thèm thịt thỏ, cô nương thích thì xuống ăn cho vui. – Tôn Ngộ Không cười hi
hi.
Trư Bát Giới thấy Hằng Nga thì mắt sáng rực, vội vàng bay đến lên
nói;
- Hằng Nga muội, i miss you so much.
- Thiên Bồng
Nguyên Sóai – Hằng Nga nói – lần trước chỉ vì ngài dê tôi, Ngọc đế đã hạ lệnh
đầy ngài xuống làm lợn, giờ ngài thích làm kinhkông chắc?
Trư Bát Giới
nghe vậy chột dạ bay xuống.
Tôn Ngộ Không nói với lên;
- Thế
nào? Cô nương có thích ăn thịt thỏ không?
- Thôi, bỏ qua. – Hằng Nga
thở dài – dạo này tôi đang ăn kiêng.
- Thế hả? Tiếc nhỉ? – Tôn Ngộ
Không nói.
- Không ăn càng còn – Đường Tam Tạng chợt nói.
Cả
bọn trợn tròn mắt nhìn Đường Tam Tạng, Đường Tam Tạng lúng túng hồi lâu rồi cười
hì hì;
- Dù sao chúng ta cũng xuất gia, ai lại ăn thịt thế?
Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Tây Du Ký Chế Phần 3 - Đọc Truyện - Truyện Cười - Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/news/tay_du_ky_ch_ph_n_3/2011-12-19-767#ixzz2FfVKfjYo
Hồi 7: Bàn Tơ động.
Vượt qua trùng trùng hiểm trở, chợt một ngày nọ, đang đi trên đường, một cô gái
xinh đẹp ngã vật ra giữa đường đi thều thào:
- Cứu tôi với.
Đường Tam Tạng
hỏi:
- Sao thế cô nương?
- Làm ơn gọi 115 dùm, tôi bị cảm gió.
- Cảm
gió à? – Trư Bát Giới nói – để tôi hô hấp nhân tạo một tí là xong.
Tôn Ngộ
Không gõ đầu hắn:
- NGu vừa vừa thôi, cảm gió cần gì hô hấp nhân tạo.
-
Thế thì để đệ xoa bóp cho – Sa Tăng nói.
Tôn Ngộ Không đá một cái mạnh:
-
Định lợi dụng hả? Thảo nào râu ria mọc đầy mặt.
- Râu huynh còn nhiều hơn râu
đệ cơ mà.
- còn cãi à? Thích ăn liên hòan vả không?
- Tóm lại các người có
cứu tôi không? – cô gái nói.
- Cứu.
- thế cứu bằng cách nào?
- Trong
chúng ta chỉ có Tiểu Bạch Long đứng đắn nhất – Đường Tam Tạng nói, – để nó cõng
cô gái này vậy.
- Các người định cõng tôi đi đâu hu hu. Định bán vào vũ
trường phải không?
- Tôi giống ma cô lắm chắc? – Đường Tam Tạng giận
nói.
- Ông không giống, nhưng mặt ông gian lắm, bố ai dám tin.
- Thế thì
thế nào?
- Đi phía sau tôi ba bước, nếu không tôi báo công an bắt ông vì tội
sàm sỡ đấy.
Đường Tam Tạng cố gắng nhịn nhục đi chậm lại phía sau.
Trư Bát
Giới giành phần kéo Tiểu Bạch Long, cứ ép sát vào người cô gái, Sa Tăng tuy vai
gánh hành lý nhưng cũng không chịu kém phần, đi sát rạt mông ngựa, Tôn Ngộ Không
lại nhẩy nhót phía trước.
Chợt Đường Tam Tạng hô một tiếng thất thanh, đột
nhiên biến mất.
- Sư phụ đâu rồi? – Tôn Ngộ Không nói.
- Mất trên cây quất
rồi. – Sa Tăng nói.
- Làm sao mà mất?
- Ai mà biết, có khi sư phụ chơi ảo
thuật cũng nên. – Trư Bát Giới nhún vai.
- Bọn mày có óc không đấy? hơi đâu
mà đi diễn trò ảo thuật lúc này?
- ừ nhỉ, nhưng biết đâu đấy, sư phụ hay chơi
trò giật gân lắm.
- Này – Tiểu Bạch Long nói – các huynh ơi, sao tự nhiên nhẹ
thế?
Cả bọn giật mình nhìn lên mới phát hiện cô gái đã mất tích từ lúc
nào.
- Nó đâu rồi? – Tôn Ngộ Không nói.
- Không biết.? – Sa Tăng nói.
-
Mày biết gì không hả? Cái gì cũng không biết là sao? – Tôn Ngộ Không gắt.
-
Thôi chết rồi, có khi sư phụ bị bọn nó bắt cóc tống tiền rồi, chết rồi sư huynh
ơi, mau đi nhà băng rút tiền ra chuộc đi.
- Mày mơ giữa ban ngày à? bọn mình
nghèo rớt mùng tơi, tiền đâu mà rút?
Sa Tăng nói:
- Hơn nữa có bắt cóc
cũng chả ai chọn đứa khố rách áo ôm như sư phụ mình đâu.
- Thằng này khá -
Tôn Ngộ Không nói – ngu dài lâu thông minh đột xuất. Chắc chắn là yêu tinh rồi,
hừ, rất có thể con bé kia là đồng bọn của bọn nó. Giờ cả bọn phân ra làm bốn
hướng, nhớ đem theo điện thoại di động, phát hiện tung tích sư phụ thì nháy máy
cho anh em, nhớ, nháy máy thôi đấy, đừng gọi, tốn tiền lắm.
Tôn Ngộ Không bay
đi hồi lâu chợt phát hiện một động nhện u ám.
Bên trong, Đường Tam Tạng đang
bị ba cô gái ăn mặc cực kỳ sexy y hệt vũ nữ ở sàn nhẩy Thái Thượng lão quân đang
vây quanh:
- Lấy em đi.
Đường Tam Tạng run cầm cập:
- Bần tăng là kẻ
xuất gia, làm sao có thể lấy vợ chứ?
- Xời ơi, muốn có tóc chứ gì? Úm Ba
la.
Bùm, tóc Đường Tam Tạng mọc đầy đầu.
- Chu choa – đứa thứ hai nói -
chàng đẹp trai giống WON BIN quá.
Đứa thứ ba bu lên, hôn chụt lấy má Đường
Tam Tạng nói:
- Thôi, quyết định thế nhớ, hôm nay cưới luôn.
Tôn Ngộ Không
nghe vậy hoảng vía, vội vàng nháy máy cho ba sư đệ rồi vọt vào:
- Đứng yên,
cảnh sát đây, cho kiểm tra giấy tờ.
Cả ba nghe tiếng cảnh sát ôm nhau run cầm
cập, Đường Tam Tạng mừng rỡ nói:
-Ngộ Không hả con?
Tôn Ngộ Không thầm rủa
Đường Tam Tạng là đồ đầu đất, quả nhiên, ba con nhền nhện nghe Đường Tam Tạng
nói vậy thì đu dây bay vọt ra.
Tôn Ngộ Không nói:
- Rốt cuộc bọn mày là
nhền nhện hay tarzan? Khôn hồn khai báo danh tính.
Bọn nhền nhện cười khẩy
một tiếng rồi nhào vô tấn công liền.
Nhưgn hỗi ôi, Tôn Ngộ Không nào phải dễ
bắt nạt, chẳng mấy chốc, ngài đã đánh cho một đứa toạc cả áo.
- Đồ sàm
sỡ.
- A Di đà phật – Tôn Ngộ Không nói rồi đánh tiếp.
Cả ba con yêu quái
hô biến rồi cầm tay nhau, biến thành một con rết khổng lồ.
Tôn Ngộ Không kinh
ngạc vô cùng, liền sau đó bị con rết đốt một cái vào mông đau điếng, lập tức
nhẩy ùm xuống sông.
Trư Bát Giới và Sa Tăng, Tiểu Bạch Long đều đã nhìn thấy,
vội vàng chạy vào cứu sư phụ.
Trư Bát Giới vừa vào thấy thức ăn thừa mứa dưới
đất bèn nhẩy tới chén lia lịa, mọi người cản thế nào cũng không được.
Ba con
yêu quái đi về, thấy vậy bèn phun tơ, nhốt cả ba vào bọc.
* *
*
Tôn Ngộ Không xuôi theo dòng sông một đoạn chợt thấy người ta nắm đuôi
mình lôi lên.
Giật mình nhìn lên, mới thấy Mão Nhật Tinh Quân oai vệ nhìn
mình.
Tôn Ngộ Không hốt hoảng chạy ra:
- Tránh xa ra đi đại ca.
- Sao
thế?
- Virus H5N1 quành hành khắp nơi, em còn yêu đời lắm, tránh xa một
tí.
Mão Nhật TInh quân thở dài:
- Yên chí đi, ta được kiểm dịch đàng hoàng
rồi.
- Phòng cho chắc, giờ các bố ý làm ăn tắc trách lắm.
- Thế bố có muốn
đi cứu sư phụ không? Ở đây cù nhầy mãi,
- xời ơi, đến tôi còn không cứu được
nữa là ông.
- Tôi là gà nhớ, rết phải sợ gà, thế mà không cũng không hiểu,
kém tắm quá.
- Ừ nhỉ, đi nhanh lên, không nó cưỡng hôn sư phụ tôi thì chết
dở.
* * *
Quả nhiên 3 con nhền nhện thấy gà tinh thì sợ chết
khiếp, ba chân tám cẳng thi nhau ù té chạy, Tôn Ngộ Không lại chờ ở phía sau,
một gậy chết tươi.
Đường Tam Tạng rụng hết tóc, bước tới vái chào:
- Đa tạ
tinh quân cứu mạng.
- Khỏi, phiền ngài ký vào đây để ta về thanh toán với
thiên đình tiền công, – rồi y hạ giọng nói nhỏ – nhớ ghi vào chỗ cực kỳ tốt nhé,
nếu bo được thì cáng tuyệt.
- Bần tăng nghèo lắm, cướp đâu ra tiền mà bo cho
thí chủ.
- Đồ keo bẩn.
Hồi 8: Họ hàng Tôn Ngộ
Không.
Thầy trò Đường Tam Tạng lại tiếp tục rong ruổi về phía tây, họ nào có ngờ hành
động của họ lại bị một toán yêu quái theo dõi chặt chẽ.
Kim Giác đại vương
nói:
- Mày thấy chưa? Thằng kia là Đường Tam Tạng.
Ngân giác đại vương
nói:
- Úi trời, hình rõ nhỉ, đại ca thấy tiểu đệ mua được cái tivi này nét
không?
- Người ta nói ăn thịt Đường Tam Tạng sẽ được trường sinh bất
lão.
- Đã thế đệ chỉ mua bằng nửa giá, tuyệt vời quá.
- Chúng ta phải xực
hắn.
- Càng nghĩ càng phục tài mua bán của đệ.
Kim Giác đại vương hết chịu
nổi, giơ tay đập mạnh vào đầu Ngân Giác đại vương:
- Mày có nghe tao nói gì
không đấy? Đang nói phải ăn thịt Đường Tam Tạng hiểu chưa?
- Có chứ, thế đại
ca có nghe đệ nói gì không?
- Mày là đồ đầu đất.
- Đại ca thì có.
Thế
là hai tên yêu quái lao vào đấm đá nhau túi bụi.
* * *
Tôn Ngộ
Không nhún nhảy phía trước, nói:
- Bát Giới, mi đi hái thức ăn đi.
- Sao
lại là đệ? Sa Tăng thì sao?
- Nó bận gánh đồ.
- Còn huynh?
- Tao ở lại
chăm sóc sư phụ. Hay mày định bắt Tiểu Bạch Long hoặc sư phụ đi? Thôi đi đi,
phân công lao động rõ ràng rồi.
Trư Bát Giới vừa đi vừa làu bàu.
Đi ba
bước, chửi sư huynh, đi bảy bước, nhiếc sư phụ, thêm một lúc nữa thì nằm ngủ
thẳng cẳng.
No bụng, đã mắt, y thủng thẳng đứng dậy đi về.
Về đến nơi đã
thấy Tôn Ngộ Không cười khì khì:
- Ngủ ngon nhỉ.
- Gì thế? ĐỊnh gắp lửa bỏ
tay người hử? Ai ngủ? Có huynh ngủ thì có.
- Thôi đi mày ơi, mày vừa đi vừa
chửi y như Chí Phèo, hết chửi sư huynh rồi chửi sư phụ, hô hố, sau lại còn ngáy
phì phì nữa chứ.
- Bốc phét vừa thôi huynh, huynh có gì làm bằng chứng?
-
Chuyện vặt, xem đây này.
Dứt lời, Tôn Ngộ Không móc ra chiếc máy quay phim kĩ
thuật số, Trư Bát Giới tái mặt:
- Huynh, huynh quay lúc nào thế?
- Kể về
biến phép đại ca mày đứng thứ nhì không ai dám đứng thứ nhất em ơi, anh mày biến
thành một con ruồi bám theo mày đấy chứ/
- Đồ ruồi hôi – Trư Bát Giới làu
bàu.
- Khôn hồn đi thêm lần nữa, không thì tao úynh cho một trận bây
giờ.
Trư Bát Giới đi được một lúc, gặp một con ong, y cúi chào:
- Chào sư
huynh.
Gặp một cây dừa:
- Sư huynh, đệ không dám nữa.
Gặp một tảng đá
lớn:
- Đệ đang đi đấy nhớ sư huynh.
Gặp hai tên tiểu yêu:
- Sư huynh
biến làm hai người cơ à?
Hai con tiểu yêu trói nghiến y lại, y vẫn há hốc
mồm:
- Sao huynh trói đệ thế? Đệ có lười đâu?
* * *
Chờ mãi
không thấy Trư Bát Giới quay về, Tôn Ngộ Không sốt ruột:
- Con heo mập chết
tiệt, không biết đi đâu rồi.
Đường Tam Tạng ôn tồn nhắc:
- Ngộ Không, đừng
chửi bậy giữa đường, sai dịch mà biết phạt chết.
- Kệ xác nó, thôi chúng ta
lên đường.
Đi được một lúc, chợt thấy một ông lão ôm chân rên rỉ bên
đường.
- Help me. – ông lão thều thào.
- Lão già này sính ngoại quá – Tôn
Ngộ Không phì cười – kệ xác lão đi.
- Cứu tôi với. – ông lão lại nói.
-
Đang bận lên đường – Đường Tam Tạng nói – cứ mặc kệ ông ấy.
- Ai đó cõng tôi,
tôi trả 100 lượng bạc.
Đường Tam Tạng vừa nghe nói lập tức vỗ vai Tôn Ngộ
Không:
- Không thể thấy chết không cứu.
Tôn Ngộ Không làu bàu:
- Vừa
nghe thấy hơi tiền là mắt sáng rực, giọng thay đổi 180 độ.
Đường Tam Tạng
nhẩy xuống ngõ ý cho ông lão mượn ngựa.
- Lão đau chân, không cưỡi ngựa
được.
Đường Tam Tạng nói:
- Vậy thì để Ngộ Không cõng lão vậy.
- Con á?
Còn khuya nhá.
- Cõng không thì bảo? Không ta lại niệm chú bây giờ?
- Từ
từ đã, rồi sẽ cõng. – Tôn Ngộ Không nói – nhớ chia tiền cho con với.
- Ok,
không thiếu phần của mi đâu.
Nào ngờ, Tôn Ngộ Không vừa cõng ba bước đã cảm
thấy mình đang cõng cả một quả núi, vừa quay lưng nhìn lên thì ông lão đã biến
thành Kim Giác đại vương, xách cổ Đường Tam Tạng và Sa Tăng bay lên cao, còn
trên lưng mình là nguyên tòa tháp Ép Phen cao ngất ngưởng.
Tôn Ngộ Không kêu
lên:
Lên Đầu Trang