Bạn gái tôi có một thói quen
kỳ quoặc, thích ngủ
đứng....
Tôi thường xuyên thấy cô ấy,
đứng dựa vào một góc để
ngủ...Và mỗi khi đang ngồi,
mà cô ấy đứng dậy... ắt hẳn là
tìm 1 góc để... đứng
ngủ.....
Thật buồn cười... tôi chưa
bao giờ gặp một người có
thói quen kỳ lạ đến vậy...
Có lần, chúng tôi vào cửa
hàng bán đồ ăn nhanh, lúc
tôi đang cốgắng chen chúc
xếp hàng đợi đến lượt mua
gà rán, quay ra đãthấy cô
ấy .... dựa vào cửa toilet để
ngủ....
Một vài lần tôi góp ý... Cô ấy
chỉ cười và lè lưỡi rất đáng
yêu... nói: "xấu hổ thế!"....
Nhìn đáng yêu tợn.... đến
mức mà, dường như, nếu tôi
có nhắc nhở hay góp ý về thói
quen đó của cô ấy... thì cũng
chỉ là để mong cô ấy cười và
lè lưỡi đáng yêu
nhưvậy...
Tôi chưa bao giờ hỏi lý do vì
saocô ấy có thói quen ấy,
cũng chưa bao giờ có ý định
hỏi về điều đó... dù biết rằng
mọi thói quen đều có một
nguyên do...
Bởi vì...
Ngày yêu cô ấy... cô ấy đã
hỏi tôi rằng : "Anh có chắc
anh sẽ yêu tất cả những gì em
có... dù nó phi lý và làm anh
phải suy nghĩ hay buồn
rầu?".... Tôi đã suy nghĩ rất
nhiều và rất lâu, đểcó thể trả
lời câu hỏi đó.... Vì tôi là một
nguời ... có thể tự hào mànói
rằng... hiếm hoi....luôn có
trách nhiệm với lời nói của
mình.....
Tôi đã đặt ra nhiều giả thuyết
và tình huống... cho câu trả
lời của mình... liệu rằng tôi
có thực hiện được nó ko?
Nhưng rồi tôi cũng chỉ có
một câu trả lời "có!" duy
nhất... cho tất cả những thắc
mắc của mình.... bởi vì bao
trùm lên mọi lo toan và tính
toán là tình cảm mà tôi dành
chocô ấy quá nhiều... nó quá
lớn đủ để tôi đánh đổi mọi
điều tôi có và chấp nhận mọi
điều về cô ấy,dù cho nó có
khó khăn....
1 năm 3 tháng 21 ngày yêu
nhau, đến tận khi chia tay,
tôi vàcô ấy vẫn chưa một lần
làm chuyện ấy....
Nhiều khi tưởng 2 đứa đã quá
gần nhau rồi.... nhưng cô ấy
luônluôn từ chối và đẩy tôi về
phía xa xôi... Tôi ko gượng
ép... cũng chẳng bắt buộc gì
ở cô ấy cả....
Chúng tôi yêu nhau yên bình
và êm ả.... tất cả thoáng qua
khiến cho tôi hài lòng và mãn
nguyện.... cho đến một
ngày....côấy đến, đặt lên bàn
một tờ giấy và nói với tôi
rằng: "Đơn xin chia
tay!" ....Tôi ngỡ ngàng...
phảinói là ngỡ ngàng và bàng
hoàngchứ ko chỉ đơn giản là
ngạc nhiên nữa... Cô ấy cười,
nụ cười hiên dịu đáng yêu
ấy.... trôi tuột xa tầm tay tôi
từ bao giờ... sao tôi ko hề
hay biết....
Tôi im lặng rồi bỗng chợt
điên lên.... sau khi đọc cái
đơn ngu xuẩn mà cô ấy viết...
dường như cố gắng nắn nót
đến ko tưởng....
"Em điên thế đủ rồi đấy! Em
làm sao vậy! Anh có thể chịu
đựng mọi trò điên rồ của em
từ trước đến nay! Nhưng thế
này thì quálắm! Em điên
à?"
Mắt cô ấy mở to.... ngạc
nhiên là những gì tôi nhìn
thấy trong đôi mắt va khuôn
mặt ấy... nhưng chỉ trong 5
giây.... yên ả lại trở về trên
khoé môi gầy.... Côấy lại mỉm
cười....
" Bởi vì em điên thật
mà!"
Và thế là chúng tôi chia tay
nhau.... Một lý do tôi cũng
ko saohiểu nổi....Một cái kết
thúc chưa bao giờ có câu trả
lời... Tôi đứng dậy và quay đi
trong chiều hôm ấy, vẫn cứ
nghxi rằng chỉ là 1 trò của
con gái để mong được người
yêu quan tâm nhiều hơn
thôi.... Nhưng một điều nhỏ
nhoitôi quên đi mất... đó là...
cô ấy khác tất cả mọi
người.... chính vìvậy... sự kết
thúc hôm đó.... có nghĩa là...
ko gặp lại...
Tôi chờ mãi những tin nhắn,
tôi chờ mãi nick cô ấy sáng
trên list YM.... tôi chờ mãi
những cuộc điện thoại chuông
reo dồn dập... chờ mãi những
dòng mail tấp nập yêu
thương.... nhưng nó ko bao
giờ đến suốt 2 tháng liền kểtừ
ngày chia tay hôm ấy...
Nỗi nhớ cắn xé tôi nhiều đêm
vànỗi buồn thiếu vắng cô ấy
làm cho tim tôi muốn tắt
lịm....
Ác mộng vẫn luôn rình
rập...
Những hình ảnh quá khứ va
đậpvào trong mắt tôi như dội
lửa....
Rồi tôi lại tự vỗ về mình.... tôi
đãthay đổi rồi.... và tất cả chỉ
là quákhứ thôi... cô ấy rời bỏ
tôi... vì cái gì cơ chứ????
Ngày đầu tiên của tháng thứ
3 kể từ ngày chia tay nhau....
tôi bấm số gọi cho cô
ấy...
Đầu dây bên kia nhấc máy....
giọng nhỏ nhẹ và yếu ớt như
một giọt nước chỉ chực vỡ
tan:"Anh à!"
Chúng tôi hẹn nhau đi uống
cafe... vì tôi chẳng biết nói gì
cả...cô gắng hẹn hò như mọt
người bạn ở xa lâu ngày ko
gặp lại...
Cô ấy ngồi đối diện tôi... vẫn
nụ cười ấy nhưng khuôn mặt
yếu ớt và trắng bệnh... môi
bạc và làn da phờ
phạc....
Nhưng có một điều dường
như khác....
Cô ấy nói nhiều hơn....
Hồi chúng tôi yêu nhau, cô ấy
konói nhiều như vậy... những
buổi đi chơi chỉ đơn giản là
những cáiôm và lướt môi nhẹ
nhàng... là tôi tâm sự và cô
ấy cười.... khi tôi kêu mệt
mỏi... cô ấy kể cho tôi những
chuyện vui nho nhỏ....Là
những ngày mùa đông trời
gió... cô ấy làm tôi bất ngờ
với một chiếc khăn len tự
đan.... Là những ngày đại
hàn, cô ấy gọi tôi vào giữa
đêm và đưa tôi một... cái
chăn to đùng.... mà cái vỏ
chăn thì là " em khâu bằng
tay đấy!"....
Vì cô ấy cứ
lừ lừ như vậy nên có sức hút
với tôi...Ngày đó, nhiều người
hỏi tôi tại sao lại thik cô ấy
đến vậy... tôi đều cười.... Một
người con gái cóthể khiến
một thằng con trai thay đổi vì
mình, thay đổi cuộc sống để
được dung hoà với cuộc sống
của mình...đâu thể tầm
thường phải ko? Để... cưa
cẩm cô ấy, tôi dần từ bỏ rất
nhiều thói quen... như một
đỉnh núi cao, người ta càng
nói, ko leo được đâu... cao
và nguy hiểm lắm... thì tôi lại
càng cố trèo... cố trèo bởi vì
nó quá cao... đã đi đến lưng
chừng thì ko có lý do gì để từ
bỏ....
Phải mất gần 1 năm, tôi mới
có được cuộc hẹn đầu tiên....
Cảm giác như suốt 1 năm nỗ
lực đó... tôi đã lột xác hoàn
toàn....1 năm chay tịnh để
vươn tới một cuộc tình....1
năm thầy tu để mơ về một
người con gái.... Nào là từ bỏ
thói quen đi đêm... những cô
người yêu dăm bữa nửa
tháng rơi vào lãng quên
trong chăn gối.....những cuộc
tụ tập chè chén vui vẻ.... trở
thành những lần đánh lẻ để
leo lên quán cafe chông
chênh ở tầng thứ 8, nghe cô
ấy chơi một vài giai điệu của
Shubert... v.v và v.v.... những
thay đổi mà giờ người ta ngỡ
ngàng và tôi ngỡ ngàng nhìn
lại... như một trò đùa...
Vô vàn những lý do để yêu...
vô vàn những điều.... ko thể
nào giải thích nổi....
- Anh luôn nghĩ về em như
một thiên thần... mà em thì
chẳng bao giờ đựơc làm thiên
thần dù em rất muốn!
Câu nói ấy kéo tôi về thực
tại.... giữa ly cafe nóng và
ánh mắt cô ấy nồng
nàn....Nhìn thấy tôi ngước
lên, cô ấy cười....Cô ấy lại
tiếp tục nói nhiều, lại tiếp tục
độc thoại về những điều mà
tôi ko mấy hiểu...
Chúng tôi đứng dậy... bước ra
khỏi quán cafe sơn màu đỏ
úa nằm trên khu phố cổ....
Cô ấy muốn đi bộ... dạo
quanh phố cổ.... Và nói nhỏ
điều gì đó với anh chàng giữ
xe của quán cafe.... Và sau
đó, chúng tôi bước đi....
- Em luôn muốn ngủ với một
ai....
Tôi ngạc nhiên:
- Ý em là gì vậy?
- À, em luôn muốn biết cảm
giác bên một người con trai
là như thế nào...
Cười...
- Anh à, muộn rồi, mình về
đi...hehe...
Ngày hôm đó kết thúc như
vậy! Cô ấy khó hiểu hơn trước
hay là từ trước đến giờ tôi
chưa bao giờ hiểu cô ấy cả?
Mấy ngày sauđó... cô ấy và
tôi có nhắn tin qualại như 2
người bạn... Vào một buổi
chiều, tôi nhận được tin nhắn
của cô ấy: " Anh à, em muốn
đến khách sạn và ngủ với
anh!"...Tôi cảm thấy sợ, sợ
cái sựthay đổi lạ lùng ko báo
trước của người con gái bí
hiểm mà tôi yêu....
Chúng tôi gặp nhau ở quán
cafe sơn màu đỏ úa....Tôi hỏi
cô ấy, côấy chỉ cười... và... tôi
từ chối... lời mời của cô ấy...
khách sạn và cái hiìn dung
mênh mông, được nằm cạnh
người mà mình yêu thương
nhất.... nhưng ko phải là bí
mật và lạ lùng... phi lý và
bỗngchốc như thế
này....Chúng tôi quyết định
ko liên lạc với nhau
nữa...
Một tháng sau, tôi nhận được
một tin nhắn khác: " Anh à,
vào bệnh viện thăm em!"
Tôi vội vã vào viện... căn
phòng đầy mùi thuốc sát
trùng và những tấm ga màu
trằng, cô ấy ngồi dựa lưng
vào tường và nhìn ra cửa
sổ.... ánh mắt xa xăm.... ko
quay lại nhìn tôi khi tôibước
vào:
- Thế là em ko được ngủ
đứng nữa rồi.... vì em ko còn
sức để mà đứng nữa....
Tôi lại gần, nắm tay cô ấy
chặt lắm, cô ấy nhìn xuống
đôi bàn tay tôi và cười... nhẹ
nhàng... cô ấy nói:
- Em yêu anh lắm!
- Anh cũng thế, em biết điều
đó mà...
Cô ấy, một tay nắm chặt bàn
taytôi... một tay khẽ đưa lên
che miệng tôi như muốn
nói...." anh đừng nói
nữa..."
- Mai anh lại đến nhé!
- Uh, ngày nào anh cũng sẽ
đến mà....
- Và đừng hỏi gì bác sĩ
cả...
- Nhưng...
- Anh hứa đi...
-Uh, anh hứa...
Hôm sau tôi đến, lúc đó cô ấy
đang đứng bên cửa sổ, dường
như cố gắng lắm để đứng
vững.... Nhìn cô ấy yếu ớt mà
tôixót xa nhiều, tôi muốn hỏi
bác sĩ rằng người tôi yêu bị
làm sao vậy... nhưng tôi đã
lỡ hứa mất rồi...
- Anh ko muốn hỏi nhưng....
anh lo lắm... em bị sao vậy...
nhìn em yếu quá!
- Hì, em sắp khỏi rồi mà, em
vừa mổ xong, nên yếu vậy đấy!
Câu trả lời ấy làm tôi yên
tâm hơn đôi chút.... Và nụ
cười ấy làm tôi hạnh phúc
hơn rất nhiều....
- Anh hay mắng em vì em
ngủ đứng....
- Uh, nhưng nhìn em lúc đấy,
rấtđáng yêu!
- Em kể cho anh một câu
chuyện... và anh chỉ được
nghe thôi nhé!
-Uh, em kể đi!
Hồi em học cấp 2, gần nhà
em cómột cô, hơn em mười
mấy tuổi....
-Uh...
- Nào, anh đừng "uh" nữa, để
em kể chứ!
-Được rồi, hehe, anh xin lỗi!
-Em với cô ấy, chơi rất thân
và rất hợp nhau. Em hay tâm
sự với cô ấy, cô ấy ko có
chồng, sống 1 mình nữa....Và
cô ấy cũnghay sang nhà em
chơi lắm. Năm em học lớp 8,
lần đầu tiên, em bị cái đó của
con gái...
- Cái đó là cái gì?
- Kinh nguyệt ấy!
- Oh... uh!
- Nhà em chẳng có ai cả, mà
em cũng chẳng biết làm thế
nào.... Em gọi cô ý sang, nhờ
giúp em....vì lúc đó, mới lớp
8 mà.... ko hiểu chuyện gì
cả....cô ấy nói em phải nằm
xuống, cứ ngủ đi, thì máu sẽ
ko chảy nữa.... Và...
Rồi nước mắt người yêu tôi
bắt đầu chảy... cô ấy nghẹn lại
chẳngnói ra lời... ôm chặt
tôi... ôm chặt lắm....
- Cô
ta cưỡng hiếp em anh ạ!
Tôi shock! Theo bản năng tôi
đẩy vòng tay người tôi yêu
ra....trong vài giây định
thần... tôi ômcô ấy vào lòng
và cùng khóc vớicô ấy... Cảm
giác kinh tởm cái người đàn
bà kia vô cùng, nèn lên tận
trí óc tôi.... Còn người tôi yêu
thì vẫn nức nở.... nước mắt
lăn dài trên áo tôi...
- Em có thói quen ngủ đứng vì
em sợ.... Vì có lần cô ta nói
rằng nhìn em nằm ngủ đẹp
lắm....Mỗi lần nằm xuống em
đều nhớ tới khuôn mặt đáng
sợ ấy... Từ đó, lúc nào em
cũng.... ngủ đứng... hoặc ngủ
ngồi... ở nhà cũng vậy... vì
em sợ...em nằm xuống...em
sẽ lại....
Ôm tôi chặt hơn... nước mắt
cô ấy tràn ra nhiều
hơn....
- Em ko biết con gái có thể
làm chuyện đáng sợ vậy... Rồi
em nói với mẹ.... rồi mẹ ko
tin em.... mẹ nói em bị
điên.... xấu hổ vì em điên...
ko ngờ em có thể bịa đặt ra
điều kinh tởm đó...và tất cả...
đều ghét em anh ạ...
Tại sao cuộc sống lại bất công
như vậy? Tại sao cô ấy lại phải
chịu ngần đó nỗi dầy vò khi
còn quá bé nhỏ?
- Rồi em phải lén lút mỗi khi
đi học, tránh cô ta, cho đến
ngày... cô ta chuyển nhà đi vì
lý do gì em cũng ko rõ và
chẳng muốn biết nữa.... em
đã phải chịu đựng 3 năm liền
lớn lên với ánh nhìn như
mình là người điên củabố
mẹ....
-Nín đi, anh ở đây.... anh yêu
em!Dù thế nào chăng
nữa....
Cô ấy vẫn khóc
- Em tưởng mọi việc đã kết
thúc.... Em đã cố quên... em
đã cố yêu... cố ngủ
nằm...
Cô ấy dừng lại 1 chút...
- Cho đến khi.... người yêu
em... đến nhà....bà giúp việc
mở cửa.... anh ta lên phòng..
lúc em đang nằm ngủ...
và....ngủ với em.... em muốn
cưỡng lại.... nhưng... em
nghĩ....phải làm quen.... với
đàn ông...
Tôi cảm thấy như ngàn nhát
daođâm vào ngực
- Rồi anh ta... nói.... sau khi
đã xong xuôi.... rằng.... "ko
ngờ em đã mất trinh rồi! Anh
ko muốn yêu một người ko
đoan chính!".... và.... anh ta
bỏ em...
Thằng khốn nạn! Tôi kinh tởm
loại đàn ông ấy! Tôi thề, xin
thề rằng tôi chỉ muốn giết
chết hắn ngay lúc ấy...
- Em im lặng.... và thế là chia
tay.... em lại... ngủ đứng....
ngủ ngồi... vì em sợ... em ko
dám.... nằm nữa....nằm.... em
sẽ chẳng thể chống cự... em
sợ....
Tôi vuốt nhẹ những giọt nước
mắt lăn trên má cô ấy, và
hôn vào đôi môi đang run rẩy
vì sợ hãi... những chuyện mà
cô ấy phải trải qua, thật quá
kinh khủng....
- Rồi.... em đã gặp anh....
anh đã yêu em khác hắn yêu
em....anh đã chấp nhận
em ... ko giống người ta phủ
nhận em...
Tôi muốn nói với cô ấy rằng,
tôi cũng chỉ là một thằng tồi
mà thôi, và nhờ cô ấy, tôi
mới nên người, mới có thể
thay đổi để làm người... và
tôi mới phải là người cần phải
cám ơn chúa trờivì được gặp
cô ấy trong đời...ằng tôi yêu
cô ấy biết nhường nào.... yêu
và đau xót biết bao ... căm
hận những kẻ reo nỗi sợ hãi
và ám ảnh lên suốt cuộc đời
cô ấy....
- Anh ko quan tâm những
chuyện đó, anh căm ghét
nhữngkẻ đã làm em tổn
thương... anh yêu em... anh
thề là anh yêu em...và anh sẽ
ko để cho em phải buồn nữa
đâu....
Cô ấy lấy tay gạt nước mắt ở
2 khoé mi... rồi cười nhẹ
nhàng....
- Em biết mà...Nhưng anh có
thể hứa với em một điều
được ko?
- Uhmmm... em nói đi...
- Hai ngày tới, anh đừng vào
bệnh viện nhé...
- Tại sao?
- Đi mà, và đừng hỏi gì cả!
- Uh!
...Hai ngày sau, tôi quay lại
bệnh viện....
Thế giới trước mắt tôi dường
như sụp đổ.... cô ấy đã ra đi
mà ko để cho tôi nhìn lần
cuối...ra đilặng lẽ.... ra đi âm
thầm... ra di bất ngờ và ra đi
đau đớn....
- Những người bị "nhiễm
trùng huyết" rất khó sống...
cô ấy đã chiến đấu đến
cùng... và cô ấy biết....
Bác sĩ nói với tôi như vậy....
Cô ấy ko có đám tang... ko
bạn bè....vì dường như chẳng
ai biết cô ấy bệnh... và cha
mẹ cô ấy... cũng chẳng thấy
xót thương gì... cô ấy ra đi
như vậy đấy... sống đau đớn
và chết chua xót...
Một bầu trời đêm bao trùm
tôi....
- Cô ấy đã tặng mắt cho một
người.... cách đây 2 ngày....
chúng tôi làm phẫu
thuật....
Bệnh viện đã lo tang lễ cho
cô ấy....
Tôi lặng lẽ đứng nhìn từ xa...
đôimắt người con gái đã làm
thay đổi cuộc đời tôi....ánh
nhìn xa xăm một thời vẫn còn
nguyên vẹn đó....
Một bức thư với những dòng
chữ mất nét run rẩy và ngắn
ngủn:
"Anh là người duy nhất yêu
em! Em đã nghĩ là em sẽ
khỏi! Em đã nghĩ là em sẽ
thắng! Em chỉ muốn chia tay
cho đến ngày em chiến thắng
bênh tật và chiến thắng nỗi
sợ hãi trong em... em sẽ lại
gặp anh.... Nhưng em nhận
ra rằng... em ko thể... em chỉ
có thể chiến thắng nỗi sợ hãi
mà thôi.... em đã hết sợ rồi,
vì em biết anh yêu em... khát
khao ấy đã cho em sức
mạnh... để... gặp lại anh thêm
lần nữa....... em muốn anh
biết.....Anh là người DUY
NHẤT em yêu!"