Chào Mozilla/5.0 ! ChúcMozilla/5.0online vui vẻ ^^!
Home >

Vì nơi đây có anh

Admin Kaito
Cấp bậc:
Thất tình!

Đang Xem: 1
Lượt Xem: 182817

Xuống Cuối Trang
Đợi mùa

Hè, rồi lại mùa Thu, Đông
lạnh lùng bước qua cho nắng
Xuân ấm áp. Đợi một mùa
nữa. Có cần gặp lại nữa
không? Chẳng cách nào vẫn
cứ nhung nhớ…



Ngày đầu tiên đi học
việc



Sao mà mọi thứ lại khó
khăn đến thế? Tôi nghĩ chỉ là
phục vụ kem thôi mà, có gì
khó đâu! Thế mà mọi thứ đâu
đơn giản. Có quá nhiều thứ để
học và phải biết. Dẫu rất sáng
dạ, nhưng cùng một lúc mà
bắt tôi nhồi nhét một đống
hỗn độn, lộn tùng phèo ấy
vào đầu thì quả là vô cùng
khổ sở. “Phải ráng thôi. Mày
sẽ làm được mà, phải hoàn
thành mục tiêu kiếm tiền để
cho mục tiêu lớn hơn.” Còn
mục tiêu lớn hơn là gì á? Rồi
từ từ mọi người cũng sẽ biết…
tại vì tới giờ tôi cũng chưa
định hình là mình sẽ làm gì
khi kiếm được nhiều tiền.
Nhưng chắc chắn không phải
là tiêu tiền một cách vô ích
rồi.



−Ôi! Chết mất thôi! – Tôi
cố nói thật khẽ, thậm chí lầm
bầm với hi vọng là anh quản
lí sẽ không nghe thấy.
p>


−Đừng có than thở nữa.
Cố mà học đi bạn! − Một bạn
mới toanh cùng xin việc thủ
thỉ với tôi với một giọng cũng
ngán ngẩm không kém.
p>


Tôi cố gắng và cố gắng.
Việc gì cũng vậy, chỉ cần cố
gắng một chút thì sẽ đạt được
những thứ mà mình muốn.
Cuối cùng tôi cũng đã bắt đầu
dần dần quen với cái mớ hỗn
độn mà tôi đang cần phải học
để phục vụ khách hàng. Ôi!
Cái câu nói muôn thưở:
“Khách hàng là Thượng đế”.
Trong thời buổi dịch vụ thế
này thì ai cũng sẽ làm khách
hàng và ai cũng phải làm
phục vụ. Ví dụ điển hình như
bản thân tôi. Ở quán kem tôi
phục vụ khách hàng, nhưng
khi tôi đi khám bệnh thì bác
sĩ phải phục vụ tôi, dẫu mỗi
cách phục vụ nó khác nhau ti
tí. Tôi khẽ mỉm cười một
cách không bình thường vì
phát hiện tôi cho là không có
gì có thể đúng đắn hơn cùa
mình.



−Sao mọi người đều tập
trung học bài còn em thì
không thế?



Tôi giật bắn cả mình. Hai
gương mặt chạm phải nhau.
Mắt anh chạm phải mắt tôi,
khoảng cách gần đến nỗi tôi
tưởng tượng mình sắp có một
điều gì đó thật lãng mạn hệt
như những câu chuyện tôi
hay đọc. Xém tí nữa là tôi có
thể sẽ lăn đùng ra xỉu vì giật
cả mình (nguyên nhân thứ
nhất thôi, còn nguyên nhân
thứ hai khiến tôi ngất ngây
con gà tây là do cái người
vừa chạm mắt với tôi sao mà
đẹp trai đến thế). Anh cao
lớn, cao hơn tôi gần hai cái
đầu (dẫu không phải thuộc
hạng thấp bé nhưng tôi vẫn
buồn), khuôn mặt với những
đường nét hoàn hảo, nụ cười
rất hiền và một giọng nói
trầm ấm rất duyên.



−Thì em đang học đây
anh! –T ôi cố trả lời bằng một
giọng nói không thể dễ
thương hơn nữa, cùng với
một cái chun mũi, dáng vẻ
mà con bạn than nhận xét là
trông tôi cực dễ thương.
p>


−Vậy cố lên em nhé! p>


“Ốí ối, sao mà trông anh
ấy đáng yêu đến thế nhỉ!” –
Choáng váng và say sẩm, hệt
như một người vừa bị say
nắng. Đầu óc quay mòng
mòng, khuôn mặt đỏ như
gấc, với nụ cười khó hiểu
(kiểu này nhìn vào là biết
ngay không phải say nắng
bình thường rồi).



Ngày thứ hai đi học việc p>


“Phù! Nhẹ cả người, kể ra
mình cũng thông minh đấy
chứ, mình phục mình ghê,
trót lọt qua cửa ải rồi. Mà kể
cũng mắc cười, sợ kiểm tra
trên trường, đi làm lại gặp
tiếp kiểm tra.”



Ngày thứ ba



“Mình là phục vụ mà, chứ
có phải tạp vụ đâu mà bắt
dọn dẹp chứ? Dọn dẹp, dọn
dẹp và dọn dẹp…” Nhưng dẫu
sao niềm an ủi duy nhất của
tôi lúc này khi phải chiến đấu
với một đống rác và bụi chính
là có anh ấy để nhìn. “Ôi!
Người đâu mà dễ thương đến
thế. Ngắm mãi mà không biết
chán!” Có thể mọi người cho
là tôi quá lố, nhưng mà rõ
ràng là từ cái anh cao cao ấy
toả ra một sức hút không thể
cưỡng lại được.



Ngày thứ tư



Đến bao giờ cơn ác mộng
này mới kết thúc đây? Sao
mãi mà cứ dọn dẹp thế này.
Chẳng gì hứng thú. Bản tính
tôi vốn dĩ rất mau chán, làm
gì mà không có sự đột phá sẽ
rất dễ nản và bỏ cuộc giữa
chừng.



−Có ai muốn thử không?
– Giọng anh cao cao vang
lên.



Khi con người ta dần
chìm xuống đáy sâu của sự
nhàm chán mà có một cái
phao thì đó là điều quá đỗi
hạnh phúc. Cuối cùng cũng
có thể tạm rời xa cái công
việc quét dọn đáng ghét này
rồi.



−Em không làm trong
quầy có thể thử múc kem
được không? – Lại một lần
nữa cố gắng với giọng nói dễ
thương không chê vào đâu
được. Đó giờ tôi có bao giờ
như thế đâu. Đám bạn thân
của tôi mà biết được sẽ vỡ
bụng vì cười mất thôi.
p>


−Được chứ! – Anh mở lời
làm cho người khác cũng
như mở cờ trong bụng. Kế
hoạch tác chiến bắt đầu.
p>


Ngày thứ năm



Tôi đưa lên một viên
kem với gương mặt vô cùng
háo hức.



−Thế này được chưa anh?




−Nhỏ quá em!



−Vậy cái này?



−Nó xấu quá vậy! p>


Lời nói của anh như đập
tan sự háo hức của tôi. “Gì
mà tàn nhẫn thế, có cần phải
thẳng thắn thế không?” Thế
nhưng tôi vẫn không từ bỏ.
Viên kem thứ ba.



−Chắc không đến nỗi nào
phải không anh? – Tôi cười
với hi vọng lần này sẽ khá
khẩm hơn hai lần trước.
p>


−Không nhỏ, không xấu,
nhưng rỗng ruột rồi em,
không đạt yêu cầu.



“Ôi trời ơi! Anh khen lấy
một câu cũng không được à
cái con người xấu xí kia?” Khi
con người ta tức giật họ
thường đánh đồng những cái
vốn dĩ họ cho là đẹp đẽ cũng
trở nên xấu xí. Và tôi không
phải là trường hợp ngoại lệ!
Tôi cũng như ai thôi.



−Để anh giúp!



Vừa dứt lời, bất chợt có
một cái gì đó như luồng điện
chạy dọc sống lưng, tôi khẽ
rùng mình. Một bàn tay, nhẹ
nắm lấy bàn tay tôi. Mềm và
nâng niu. Anh nâng tay tôi
lên. Một viên kem tròn trĩnh
nằm im trong giá múc.
“Người chuyên nghiệp có
khác nhỉ?” – Tôi nheo mắt
nhìn viên kem vẻ thích thú,
thành quả của tôi. Không
phải, của anh mới đúng chứ!
May mắn là mọi người đều lo
dọn dẹp, không ai nhìn thấy
cảnh tượng vừa xảy ra. Nếu
không chắc mọi thứ sẽ ầm ĩ
lên mất vì có khối người sẽ
ganh tị với tôi cho xem.
Ngoài sân vườn, nắng đã lên
cao. Từng nụ hoa e ấp bắt đầu
chớm nở. Cảm giác này hệt
như là có một ai đang gieo
hạt mầm vào mảnh đất tâm
hồn của tôi vậy. Hôm nay trời
đẹp lạ! Nắng cũng đẹp một
cách lạ lùng. Từng vệt, vàng
chanh tươi mát kéo dài từ
nền trời xanh thẫm xuống
góc vườn nhỏ xinh xắn của
quán kem. Trước mắt tôi bây
giờ, cái khung cảnh hỗn độn
của quán kem sắp khai
trương cũng mang một màu
sắc kì lạ. Những hạt bụi nhỏ li
ti bay khắp phòng được ánh
nắng dát một màu vàng óng
ánh như những viên pha lê
nhiều màu sắc.




Những ngày sau
đó…



Có lẽ mọi thứ chẳng có gì
gọi là bất bình thường. p>


Công việc của tôi vẫn rất
ổn, thậm chí tốt là đằng
khác. Vốn dĩ tôi cũng là
người hoạt bát nhanh nhẹn
cơ mà. Nhưng cái không bình
thương ở chỗ là tôi cứ dán
mắt vào cái anh cao cao
trong quầy kem ấy (sau khi
điều tra tôi đã biết là anh ấy
tên Sang). Không biết anh ta
có cái gì đó mà làm tôi phải
chú ý đến thế. Tôi đã dặn
mình là phải thôi ngay cái
việc không bình thường này
lại. Ấy thế mà nó vẫn cứ diễn
ra hằng ngày, hằng giờ, và
hằng phút mới khủng khiếp
chứ. “Ngừng ngay lại nghe
không con ngốc kia?” Khổ
nỗi trái tim và lí trí dường
như tách biệt hoàn toàn lẫn
nhau và có lẽ cảm xúc của tôi
ngày càng mạnh mẽ hơn bao
giờ hết.



Tôi vẫn nhớ có một lần,
tôi khóc. Lâu lắm rồi tôi mới
khóc khi nhìn thấy một bạn
trong quán cùng gia đình vào
ăn kem. Có lẽ cái sự xót xa
trong tôi nó lại trỗi dậy. Niềm
khao khát có một mái ấm gia
đình đầy đủ người thân, sự
hờn tủi vì một gia đình không
trọn vẹn đã đi theo những
giọt nước mắt lăn dài trên
má. Tôi chạy ra lối đi vào của
nhân viên, đứng lặng hồi lâu.
Chưa bao giờ tôi thấy mình
ngốc đến thế. Chợt, một cánh
tay vòng đằng sau lưng tôi,
siết nhẹ tôi rồi buông ra. Một
tờ khăn giấy được đưa ngang
mặt tôi. Tôi cầm nhưng
không quay lại, bời tôi không
muốn ai thấy cái bộ dạng xấu
xí của mình lúc này. Nhưng
tôi biết là anh. Chắc chắn là
anh chứ không phải ai khác!
Anh luôn dịu dàng và nhẹ
nhàng như thế. Bất chợt có
như hạt giống đã nảy mầm. Vì
một lí do nào đó thật đơn
giản… Tôi chỉ muốn yêu và
được yêu… Chính lúc này
đây, anh đã mở tung cánh
cửa. Và tôi chợt nhận ra rằng
anh đã ở trong tim tôi tự lúc
nào.



−Em muốn yêu một ai đó
vô điều kiện. Chỉ đơn giản thế
thôi!



Anh lặng im. Không một
lời nói. Hai trái tim cùng
chung một nhịp đập. Cứ thế,
có một sợi dây liên kết vô
hình giữa hai tâm hồn đồng
điệu. Sự sẻ chia vượt lên trên
cả những lời nói thông
thường. Hằng ngày chúng tôi
nhìn nhau. Mỉm cười với
nhau, ăn cơm cùng nhau
trong quán. Cảm giác đơn
giản nhưng rất ngọt ngào. Nó
làm con người ta đắm chìm
trong hai chữ hạnh phúc. Mọi
thứ dường như bước đi chậm
hơn. Khoảnh khắc chúng tôi
gần nhau cũng dài hơn. Tôi
yêu cái cảm giác đó lắm!
p>


−Ngày nào em cũng vào
đây múc kem, không thấy
chán à? − Anh xoa xoa đầu
tôi khi tôi đang hì hục cố làm
cho viên kem thật tròn.
p>


−Tại em lỡ say… − Tôi
ngập ngừng lém lỉnh. p>


−Say cái gì? − Anh thật sự
bị câu nói lấp lửng của tôi
làm cho tò mò. Tôi thấy anh
chờ đợi điều gì đó từ tôi.
p>


−… Say kem chứ say gì
anh. Ngày nào cũng nhìn
kem, múc kem, ngắm kem,
không say kem mới là lạ đó!
− Tôi lè lưỡi chớp nhoáng
trong vài giây tỏ ý châm
chọc anh (trong từ điển của
tôi, “say” có nghĩ là thích là
yêu chứ không phải là cái
kiểu say lè nhè như mấy ông
bơm nhậu).



−Cái con bé này. − Anh
lắc đầu. Không hiểu sao lúc
đó anh đáng yêu đến lạ.
p>


−Em nói có gì sai à? − Tôi
chớp chớp mắt, như thể biết
rằng anh đang rất rối nhưng
cố làm anh rối hơn.



−Anh chào thua em rồi,
bé con. − Tôi mỉm cười đắc
thắng.



“Thực chất thì em say
anh mất rồi. Ngày nào cũng
nhìn anh, ngắm anh, nghe
thoang thoảng trong gió mùi
hương trên áo anh thì không
say anh mới là lạ đó!” Nhưng
trong tôi vẫn có điều gì đó rất
lạ và anh cũng rất lạ. Giống
như sắp có cơn bão tràn qua
làm ngả đổ cành cây non nớt
mới đâm chồi trong mảnh
vườn nhỏ xinh của tôi. Nó
lạnh lùng càn quét và khi
nhìn lại, cây non không đủ
sức chống chọi với phong ba
bão táp. Không! Tôi sẽ bảo vệ
hạt mầm của tôi dẫu có
chuyện gì đi chăng nữa!
p>


***



−Nghe nói gì chưa? Anh
Sang sắp nghỉ luôn rồi đó! p>


−Vậy à, tiếc quá vậy! −
Những tiếng xì xầm, nó làm
tôi khó chịu. Những gì về
anh, tôi là người biết rõ nhất,
tại sao mọi người có thể đồn
thổi lên như thế được.
p>


−Nghe nói ảnh ra Hà Nội
mở quán café và sống gần
gia đình với vợ!



“Cái gì? Tôi có nghe lầm
không? Với vợ á? Vợ ai?” –
Tôi chao đảo. Toàn bộ não bộ
của tôi như muốn nói rằng tôi
phải thật bình tĩnh trong lúc
này. Tôi còn chưa ý thức
được gì thì mọi thứ bắt đầu
mờ đi, dấu hiệu cho thấy
trạng thái vui vẻ bắt đầu say
(gần giống như người ta
không kiểm soát được bản
thân), không còn biết gì đến
trật tự đúng đắn của mọi thứ
nữa. Tôi muốn hỏi anh ngay.
Tôi muốn nghe anh khẳng
định đó chỉ là lời đồn thôi. Tôi
đợi anh câu trả lời. Nhìn tôi,
anh hiểu ngay. Anh bước đến
bên tôi, bước chân của anh
hôm nay sao nặng nề và khó
khăn đến thế. Thấy anh, mọi
giận dữ, mọi nghi ngờ trong
tôi đều tan biến. Tôi muốn
vòng tay ôm anh thật chặt,
như thể nếu tôi buông tay ra
tôi sẽ mất anh. Nhưng sao tôi
không thể. Có gì đó ngăn tôi
lại, phản xạ tự nhiên để tránh
sự tổn thương.



−Em nghe anh nói. p>


−15 này anh sẽ nghỉ, anh
sẽ đi Hà Nội. − Anh khó khăn
buông ra từ chữ một. Chính
cái sự chậm chạp khi tôi tiếp
nhận từng từ của anh làm tim
tôi nhói đau ghê gớm.




−Anh không làm ở đây
nữa? Anh không bao giờ vào
Sài Gòn nữa?



−Anh không biết, nhưng
gia đình anh cần anh và… −
Anh ngập ngừng. Cái sự ngập
ngừng ấy của anh đáng sợ
kinh khủng. Nó làm cho tôi
như muốn nghẹt thở.
p>


−… vợ anh cần anh. − Tôi
thốt ra bốn chữ để hoàn
thành câu nói của anh. Bốn
chữ làm cho giọng anh run
run và sợ hãi. Chính anh
cũng sợ khi phải nói ra điều
đó. Anh sợ tôi sẽ tổn
thương.



Tôi thấy anh hối hận khi
không ngăn được cảm xúc
của mình. Vẻ mặt anh đau
khổ. Anh cố dùng mọi cách
để làm cho tôi hiểu và để tôi
không buồn. Nghe có vẻ
hoang đường, nhưng anh
càng cố thì tôi càng đau hơn
nữa. Nếu biết trước kết thúc
thì có lẽ đôi lúc con người ta
sẽ không lựa chọn sự bắt đầu.
Nhưng nếu liệu cho tôi quay
ngược thời gian trở lại, liệu
tôi có yêu anh? Dẫu thế nào
thì câu trả lời sẽ vẫn là “Có”.
Anh dựa lưng vào tường mệt
mỏi, cố nói ra từng câu từng
chữ một.



−Anh xin lỗi… Anh không
thể làm gì khác hơn được.
Anh yêu em, nhưng anh nợ
người con gái ấy, nợ một tình
nghĩa sắt son chung thuỷ.
Anh không thể làm gì khác
hơn được. Ngay từ đầu…
anh… anh đã rất sợ… Anh đã
cố ngăn những cảm xúc mãnh
liệt trong bản thân anh… Anh
không cho phép bản thân anh
cái quyền được yêu em. Sẽ
may mắn biết bao nếu em
đừng đặt tình cảm chân thành
của em cho anh… Cái giây
phút anh cầm tay em là lúc lí
trí anh hoàn toàn thua cuộc.
Anh không cưỡng lại được sự
đáng yêu của em, cách em
thể hiện tình cảm và anh
không bắt buộc trái tim mình
ngừng…



−Anh… đừng… nói… nữa…




−… yêu em được! Anh
không dám nhận sự tha thứ từ
em. Thật sự anh không
dám.



−Cái mà em trao cho anh
không phải là sự tha thứ, mà
là trái tim, tình cảm của
người con gái. Vì vậy xin anh
đừng trao cho em trái tim
của một kẻ có tội. Hãy cho
em dù một góc khuất rất nhỏ
trong trái tim anh. Tạm biệt
anh!



Tôi lặng lẽ bước đi với hai
hàng nước mắt chảy dài.
Muốn khóc thật to, muốn nấc
thành tiếng, nhưng nỗi đau
lớn quá, lớn đến nỗi bản thân
không đủ can đảm để thể
hiện nó ra. Anh bước vội, kéo
tôi lại. Một nụ hôn… lên trán
tôi. Tôi cảm nhận được trong
anh có tôi, dẫu rất nhỏ, rất
ngắn ngủi. Nhưng nó tồn tại.
Và trong tôi có anh. Bây giờ
anh trở về với thế giới của
anh. Là anh như đó giờ anh
vẫn thế! Tôi hình dung ra
khuôn mặt hạnh phúc của vợ
anh.



***



Lại một buối sáng mùa
Đông gió heo may. Bước
chân của nắng, của gió, của
thời gian dường như chậm
hơn mọi ngày. Những cành
cây trơ lá chống chọi với
từng đợt gió lạnh lùa qua.
Nhưng chính bản thân tôi
chống chọi giữa cuộc sống
nghiệt ngã. Dù gì, tôi cũng đã
từng hạnh phúc, hạnh phúc
nhiều lắm! Cuộc sống tuy
không là màu hồng, nhưng
khi bạn thấy được màu hồng
thì những điều ngọt ngào và
hạnh phúc bình dị vẫn sẽ tồn
tại.



Giờ này anh đang làm gì?
Có cần gặp lại nữa không?
Chẳng biết làm cách nào,
lòng tôi vẫn cứ nhung nhớ.
Đột nhiên muốn nhìn thấy
gương mặt anh, cảm giác
quen thuộc. Không nắm tay
cũng được, chỉ cần như những
người bạn sải bước dạo quanh
những nơi mình muốn. Không
thể gặp nhau cũng được, tôi
sẽ cho phép lòng tôi cứ ngày
nhớ đêm mong. Tôi mong
điều gì? Mong rằng sẽ gặp lại
để rồi những vết thương sau
bao năm tưởng chừng như
lành lặn lại tiếp tục tổn
thương. Nhưng chẳng thể
buông xuôi được, cũng chẳng
thể quên được.



Tôi chỉ thật sự muốn nói
một điều khi gặp anh: “Em
thật sự rất ổn”.



−Em khoẻ không? − Tội
giật mình trong vô vàn suy
nghĩ.



Là anh. Không lẫn vào
đâu được.



−Em… em thật sự rất ổn!




−Sao em ở đây? Quán em
đang kinh doanh rất tốt mà. p>


−Em ở đây… vì nơi đây
có anh.



Anh nhìn tôi. Cái nhìn
như buổi ban đầu chúng tôi
gặp nhau. Tôi cúi đầu chào và
quay lưng đi. Vẳng lại sau
lưng tôi là tiếng nói trẻ thơ
trong trẻo.



−Ba ơi, con muốn ăn
kem!



Tôi đứng lặng giữa không
gian đầy nắng.


Lên Đầu Trang

~ Em nói chia tay sao anh lại đồng ý
¿ 2013-01-26 / 11:17:00
~ Người yêu 1 ngày
¿ 2013-01-22 / 10:51:40
~ Hợp đồng sống chung
¿ 2013-01-22 / 10:51:10
1234567»
Thank to NamĐạiK

Snack's 1967