XtGem Forum catalog
Chào Mozilla/5.0 ! ChúcMozilla/5.0online vui vẻ ^^!
Home >

Cry Or Smile...!

Admin Kaito
Cấp bậc:
Thất tình!

Đang Xem: 1
Lượt Xem: 182882

Xuống Cuối Trang
t bạn còn kẹt ở lại – Linh nói giọng cay nghiến mà nó ko hề nhận ra chỉ có Mi là hiếu
_Ko có gì đâu , lỗi tại mình mà, Linh dễ thương thật ,….hehe
_Mình làm bạn tốt chứ - Linh đưa tay ra bắt tay nó
_Hehe tất nhiên rồi……- Nó cũng đưa tay đáp trả
_Đi thôi Ly ở đây ko tốt đâu , ra đằng kia đi- Con mi nãy giờ đứng quan sát mọi hành đọng cuả Linh
_Ơ…sao ko tốt mình đang nói chuyện zui mà – Nó quay lại nhíu mày nhìn Mi
_Pà ngốc wa…đi thôi
_Ly cứ đi vơí bạn đi , Linh cũng bận rồi – Linh cười tươi bước đi
_Pà kì quá ko tốt là ko tốt thế nào , ko dễ làm bạn với cậu ấy đâu nha , Linh như thiên thần vậy đấy- Nó chu môi cãi laị con bạn
_Linh ko như pà nghĩ đâu mình nghĩ Linh đang toan tính gì đấy để hại pà vì vậy nên cẩn thận
_Hại tui để làm gì…..Linh cái gì cũng hơn tui cả chẳng có lý do gì để hại cả
_Thì dù gì bà cũng nên cẩn thận thì hơn
----------------------------------------------
Tối đó mọi người cùng quây quần bên bếp lửa bập bùng cười hát vui vẻ . Linh ngồi gần Long , còn nó thì gần Mike , Mi thì gần anh bạn lớp bên.

_Mọi người hãy tập họp vào đại sảnh chúng ta cùng nhảy nha …..- Linh cất tiếng giọng hào hứng
_Ok…- Cả đám đồng thanh rồi ai cũng lần lượt bước vào
_Chào Ly , mình nhờ bạn 1 việc được ko ?- Linh đưa tay ra chào LY
_Ok , mình là bạn bè mà hihi có gì bạn nói đi
_Lại chỗ kia ngồi rồi mình nói nha , ở đây ko tiện
_Ừ - Nó đồng ý rồi theo Linh ra chỗ khuất
_Cậu biết mối quan hệ giữa mình và Long chứ - Linh hỏi
_Ah….ừ…mình cũng biết chút chút thôi ah
_Mình thật sự rất yêu Long , và cậu ấy cũng vậy - Linh nói vẻ ngẹn ngào < Ặc ai thích pả mà nói vậy chài>
_Thế….ah….- Tự nhiên nghe Linh nói Long thích Linh làm nó buồn ko thể tả nổi
_Nhưng…..cậu ấy hưá với cô bạn lúc nhỏ sẽ cưới cô ấy , vì vậy Long và mình ko thể đến vơi nhau cậu hiểu chứ..hức…hức….- Linh bắt đầu nấc lên từng tiếng
_Cậu đừng khóc…….sao cậu ấy ko nói rõ tình cảm hiện giờ của cậu ấy như vậy tốt hơn ko
_Hức……nhưng cô ta cáo già lắm , Long mà ko thật hiện lời hứa đó thì cô ta sẽ kiện Long , cậu biết gia đình cậu ấy đấy ko thể vì những chuyện này mà ảnh hưởng đến công ty được
_Vậy ….cậu muốn mình giúp gì
_Thật ra thì cậu rất giống cô bạn đó , vì vậy Long mới tỏ ra thân thiết với cậu để tớ hiểu nhầm mà rút lui , Long sợ mình buồn vì khi biết sự thật
_Vậy Long ko biết rằng cậu biết sự thật ah
_Ko , Long ko cho mình biết , mình tự điều tra đấy , hức….vì vậy cậu đừng nên thân thiết vơí Long nha……cậu cứ coi như ko quen biết
_Ah…..mình sẽ cố gắng……- Lúc này nó thật sự rất bùn , nó cũng ko hiểu vì sao nữa nhưng nó chỉ là 1 vật thế chỗ thôi ư….nó buồn và thất vọng lắm….nó muốn khóc thật to, muốn lại chổ hắn cho hắn 1 trận nhưng tất cả nó đều ko làm được , nó phải tỏ ra ko quen biết vơí hắn , ………
_Mình lên nhảy nha…..- Linh đưa tay mời nó
_Ừ….- Nó cũng đồng ý , giờ đây nó chỉ muốn nhảy để quên đi nỗi buồn này
--------------------------------------------
_Sau đây mình và Ly sẽ tặng các bạn 1 điêụ nhảy mong các bạn ủng hộ - Vừa nói Linh vừa nháy mắt với Long .
_Woa….được đấy……woa…..
Nó và Linh cùng nhảy hăng say với bao tiếng hò hét của mọi người . Dưới này có 1 người đang suy ngẫm
_ “ Heo ah giờ em đang ở đâu vậy , có biết anh tìm em thế nào ko hả , sao em ko xuất hiện chứ , anh sợ …anh sẽ bị rung động trước cô ấy quá…..quả thật cô ấy rất giống em….” - Hắn đang suy nghĩ miên man thì bị đưa về thật tại bởi tiếng hét thất thanh của mọi ngươì
_ Á công chuá ,……- Mọi người la hét . Vì lúc này đây nó và Linh đều bị ngã trên sân khấu khá nặng
Mike và hắn thấy vậy vội chạy như bay lên đó . Quả thật hắn rất sợ khi nó bị ngã như vậy hắn thấy hơi đau đau . Hắn định chạy vội lại chỗ nó thì Mike đã đến trước . Mike bế nó trên tay , hắn đứng kựng lại
_Sao còn đứng đó , ko phải lo cho Linh ah , em đưa cô ấy đi bệnh viện đi cô ấy bị nặng lắm đó
_Ah…- Hắn miễn cưỡng chạy lại chỗ Linh bế Linh lên . Linh thì vui mừng khỏi nói vì kế hoạch đã thành công vang dội , riêng nó hắn và Mike thì buồn
_Hức….- Nó chợt nấc lên nhưng vội gạt đi những giọt nước mắt sắp rơi ra . Nó buồn và thất vọng lắm , quả thật hắn yêu linh như lời cô ấy nói nên mới vội chạy lên lo lắng cho cô ấy , nó thấy hụt hẫng lắm .
_Em sao vậy ….sao lại khóc- Mike lên tiếng
_Ah…ko sao chỉ hơi đau…1 tí – Nó cố gượng nói . Điều này làm hắn thêm lo lắng , nhưng hắn tự hứa ko được rung động trước nó với lòng mình nên ko thể đến bên hỏi hang nó được
_Á….đau…mình…đau..quá….- Linh thấy hắn đơ người nhìn nó thì lên tiếng kéo hắn về thật tại
_Ko….sao chứ….có…cần đến viện ko - Hắn lạnh tanh hỏi
_Ko cần đâu …..chỉ cần nghỉ 1 lát thôi chắc sẽ khoẻ lại
_Sao cả 2 lại cùng ngã thế- Hắn lên tiếng
_Ah……tại…Ly ko biết nhảy nên bị té….chẳng may em bị kéo theo…..
_Chẳng may là chẳng may thế nào Ly cố tình giả vờ té rồi kéo Linh té theo đó – 1 ngưòi bên dưới cất tiếng nói
_Đúng đấy Long ah….cô ta cáo già thật mà…..lúc nãy cô ta còn dụ Linh ra chỗ khuất nói gì đấy làm Linh khóc quá chừng luôn- 1 người nưã cất tiếng
_Em…..- Mike bỏ vội nó xuống làm nó xém té , nó đứng khập khiễng trên đôi chân bị trặc
_Cô…..làm thật ah….- Hắn lạnh tanh nhìn nó
_Tôi……..- Nó tức lắm vì hắn ko tin nó mà đi tin người khác , giờ đây nó chẳng còn lời nào nói với hắn cả , nó cũng muốn giữ lời hưá với Linh , chẳng phải như vậy thì sẽ tốt hơn sao , …..
_Ko…ko…phải lỗi của Ly đâu…- Linh lên tiếng
_Cậu đừng bao che cho cô ta , sao cậu lại đối xử tốt với hạng người đó thế - Mọi người bên dưới lao xao
_Các cậu biết gì mà nói thế chứ , Mình đi thôì Ly – Con Mi chạy lại đỡ nó đi
– Nó im lặng đi theo Mi lòng nó đau như cắt , những giọt nước mắt chực trào ra thì nó phải cố gắng nuốt vào trong . Tại sao phải khóc chứ….nó tự nhủ với lòng là sẽ ko khóc…ko bao giờ khóc……như vơí tên ngôi trường nhà nó xây dựng trường Never cry
_Cô ta thật ghê gớm…tốt nhất em đừng nên quan tâm cô ta……- Mike nói với hắn
_Em đưa linh về phòng đây..- Hắn lạnh tanh bế Linh về phòng
Giờ nó đau lắm từng giọt nước mắt trào ra….chân nó sưng to , đỏ tấy con Mi thấy vậy đau lòng lắm , Mi để nó nằm trên giường rồi chạy đi mua ít bông băng . Hắn bế Linh vào phòng , nó vội lau những giọt nước mắt rồi cố lết vào phòng vệ sinh . Nó sợ cảnh phải đối diện với hắn
_Linh nằn xuống nghỉ ngơi đi , có cần Long giúp gì ko - Hắn đặt Linh xuống giường nói . Hắn nhìn quanh ko thấy ai thì nghĩ nó ko sao lúc nãy chắc chỉ giả vờ thôi
_Long….ngồi đây với Linh nha , Linh sợ phải ở 1 mình lắm – Linh nắm tay Long tỏ vẻ đau đớn
_Ừ….mình sẽ ở đây với cậu
_Ly đã nói gì với cậu mà cậu khóc vậy , chuyện đó có thật ko - Hắn lạnh tanh hỏi
_Hức…..cậu….cậu…ấy….cảnh…cáo...ko…cho tớ đến gần cậu….cậu ấy nói cậu phải là của cậu ấy……cậu ấy dọa sẽ cho gia đình tớ phá sản….hức…hức…tớ sợ lắm..tớ sợ cậu sẽ bỏ tớ theo Ly…- Linh khóc lên từng tiếng
_Nín…đi….tớ sẽ ko bao giờ bỏ rơi cậu…cô ta chả là gì của tớ cả..gia đình cậu sẽ ko bao giờ phá sản…- Hắn ôm Linh vào lòng
Lúc này đây , những giọt nước mắt nó tuôn rơi , nó đã nghe thấy tất cả….lòng nó đau như cắt..nó thật ko ngờ Linh là người như vậy dám đem nó ra đuà giỡn….vậy mà nó đã 1 lòng tin tưởng và luôn coi Linh là bạn…..Đúng là lòng người khó đoán thật. Nó biết nó chả là gì của hắn nhưng nó rất đau…có..lẽ nó đã thích hắn thật rồi thích từ lúc nào nó cũng chẳng biết nưã . Nhưng nó biết hắn ko thích người ấy như đã nói…tất cả đều giả dối….hắn chỉ thích Linh thôi . Nó ghét và căm hận hắn ….dám lưà dôí nó.. đem nó ra làm trò đuà….
_Tôi hận anh lắm ….long ah…- Nó khẽ nhếch mép . Một lần nữa cơn đau đầu quái ác lại hành hạ nó….nó…từ từ gục xuống…2 mắt nhắm chặt…và nó đã bất tỉnh
Lúc này con mi ở ngoài vội vã chạy vào
_Ly ah….tui về rồi nè…bà đau lắm ko…- Đang nói Mi phải khựng lại khi ko thấy nó đâu chỉ thấy hắn đang ôm Linh vào lòng
_..........- Hắn im lặng bỏ Linh ra nhưng Linh cố ôm lại nên hắn cũng đàh lòng để Linh ôm
_Hai người làm gì ở đây hả…..Ly đâu …có làm gì thì ra ngoài làm đi chứ…Ly đâu – Con Mi văng bị bông băng thuốc đỏ xuống hét ầm lên
_Ko thấy ………….tui nghĩ cô ko nên chơi với hạng người đó đâu….tốt nhất nên tránh ra- Hắn nhíu mày nói
_Anh biết gì mà nói hả…..bạn tui mà có chuyện gì là mấy người sẽ chết vơí tui……- Mi quát lên rồi chạy vụt ra khỏi phòng kiếm nó
Tuy bất tỉnh nhưng nó cũng nghe hết toàn bộ , nó đau lắm nhưng ko thể làm gì được
_Mình ra ngoaì thôi Long , qua phòng khác thôi- Linh cất giọng
_ah…ừ - Hắn bế linh đi . Giờ đây còn mình nó bất tỉnh trong nhà vệ sinh
----------------------------------
_Mike….anh có thâý Ly đâu ko ………Ly mất tích rồi ..hức..hức…- Mi khóc lên khi tìm khắp nơi mà ko thấy nó đâu , chợt thấy Mike nên cô hỏi mặc dù biết giờ đây ko ai quan tâm đến nó , ai cũng nghĩ xấu về nó cả
_Sao lại mất tích….- Mike chợt cảm thất bất an khi nghe tin nó bị mất tích…vì yêu linh nên anh mới miễn cưỡng cùng linh giăng ra cái bẫy hại nó thế này , nhưng giờ anh cảm thấy có lôĩ với nó quá chừng
_Hjc…..em..ko biết em đi mua thuốc để Ly trong phòng…nhưng khi về ko thấy nó đâu cả
_Chắc Ly đi đâu dạo đó thôi em bình tĩnh đi- Mike trấn an Mi
_Đi…dạo…anh nói nge dễ nghỉ…….Ly còn lếch ko nôĩ với cái chân bị trặc sưng chù dù đó chứ đừng nói đi dạo….tất cả lại tại mấy người cả…hức..- Mi oà khóc lên\
_Chẳng phải lúc nãy ko sao ư….em đã tìm khắp phòng chưa – Mike ngạc nhiên , giờ anh cảm thấy rất hối hận
_Á….phòng…- Như chợt nhớ ra điều gì Mi vội chạy vụt đi
Thấy vậy Mike cũng chạy theo . Mi vôị bật tung cửa chạy vào phòng chạy vào la hét
_Ly ah pà đang ở đâu có trong này ko….- Mi chạy vội ra ban công rồi vào nhà vệ sinh thì
_Á………………Ly………..pà sao vậy….huhu…tỉnh lại đi…….- Mi khóc ầm lên Mike hốt hoảng chạy vào thì thấy nó hoàn toàn bất tỉnh . Da tái nhợt , môi trắng bệch như người chết đuối vậy
_Em bình tình kêu xe cấp cưú đi nhanh lên – Mike quát ầm lên rồi bế nó chạy xộc xộc xuống lầu trước bao nhiêu con mắt kinh ngạc của mọi người
Mi thì gọi xe cưú thương rôì cũng chạy theo
Hắn đang ngồi trò chuyện với Linh thấy vậy thì cũng hốt hoảng định đứng dậy chạy theo thì nghe có tiếng bàn tá xôn xao
_Con nhỏ đó ghê gớm thiệt hết Long rồi đến Mike….cáo già thật
Điều đó làm Long khựng người . hắn ngồi xuống tiếp tục trò chuyện với Linh coi như ko có gì xảy ra vậy . Linh thấy vậy thì vui lắm , kế hoạch của cô thành công ngoài dự đoán luôn mà
Nó được đưa đi cấp cưú ở bệnh viện trung ương tỉnh Lâm Đồng
_Hức….ko..biết sao rồi sao ở trong đó lâu thế ko biết nữa…….- Mi đi qua đi lại lo lắng
_Ly sẽ ko sao đâu mà…sao lúc đó em ko vào tìm cô ấy rôì hãy tìm nơi khác …
_Tại….lúc đó Long đang ôm Linh nên ………em nghĩ cô ấy ko có trong đó
_Ừ……..ko biết cô ấy ngất lúc nào nhỉ…..mà ko biết cô ấy có bị gì ko nưã lo thật đó
_Hức…..hức…..Ly bị chứng đau đầu…mỗi khi lên cơn đều bị ngất…nó cũng ko hiểu tại sao lại như vậy nữa….
_Ừh………….em nín đi ko sao đâu
Kạch……tiếng cửa phòng cấp cưú mở ra ,
_Bác..sĩ..ah bạn cháu ko sao chứ……bạn ấy có bị gì ko ạ cháu có thể vào thăm đuợc ko – Mi làm 1 hơi làm ong bác sĩ cũng ngớp hàng
_Bạn cháu đã qua cơn nguy hiểm , nếu như chậm tí nưã e là sẽ ảnh hưởng đến tính mạng , nhưng giờ cô pé vẫn còn hôn mê , các cháu nên gọi cho người nhà của bệnh nhân đến để ta bàn 1 số việc
_Chúng cháu đã gọi rồi…khi nào cô ấy sẽ tỉnh lại – Mike cất giọng
_Ah….cái này ta ko biết….còn tuỳ thuộc vào bệnh nhân thôi ….nếu như bệnh nhân có ý chí muốn tỉnh lai thì sẽ rất nhanh có thể là 1 hay 2 ngày gì đó..
_Vậy nếu bệnh nhân ko muốn tỉnh thì…..
_Đúng vậy bệnh nhân sẽ hôn mê vĩnh viễn , cô pé bị sốc quá nặng lại thêm di chứng nưã _Di chứng ư….- Cả Mi và Mike cùng đòng thanh
_Đúng vậy ….- Là giọng của ông Phong siêu nhân . Sau khi nghe tin nó nhập viện Cả nhà nó kéo nhau đáp chuyến bay gần nhất để lên đây
_Anh….dạ cháu chào cô chú, chào anh – Con Mi lễ phép cuí chào
_Ừ…chào cháu con bé sao rồi - Bố nó cất tiếng
_Dạ con chào bác con là bạn của Ly ạ - Mike cũng lịch sự cuí chào
_Ơ….đây ko phải Mike sao…cháu cũng là bạn của Ly ư – pà Hà ngạc nhiên khi thấy sự suất hiện của Mike
Và thế là mọi ngưòi kể lại chuyện xảy ra 5 năm trưóc cho Mike và Mi nghe. Có lẽ giờ cũng chẳng còn gì để giấu cả . Mẹ nó đau buồn ngồi cạnh nó khóc suốt ngày , nó được đưa về bệnh viện Blue ở sài gòn . Nó đã hôn mê 5 ngày rồi , ngày ngày Mike và Mi đều đến thăm nó . Hắn thì vẫn vậy vẫn ngày ngày đi học về rồi thì đi bar vơí Linh , ko thì đua xe...

Tại trường Never cry
_Ê nghe nói con Ly bệnh nặng lắm nhỉ , từ hôm đó đến giờ vẫn chưa tỉnh luôn , mình đi thăm nó ko ? – Con Hằng bàn trên
_Èo…..pà rảnh nhỉ con nhỏ đó cho chết luôn đi , thật ko ngờ nó là người như vậy mà , thật trơ trẽn – 1 con nhỏ khác nói
_Ừ , ko ngờ thật mà nghe nói hình như vì hoàng tử hay sao ak , vậy mà lúc nào cũng tỏ ra ko quan tâm , ghê thật mà – girl khác nói
_.................................- Hắn nghe hết tất cả , hắn cũng cảm thấy lo lắng khi nghe nói nó hôn mê chưa tỉnh , nhưng thật sự hắn vẫn còn giận nó lắm , hắn nhếch mép cười khinh bỉ
Reng…………..reng……. tiếng chuông báo giờ ra chơi đã đến
_Long ah , xuống canteen với tớ nha – Linh từ ngoài cửa bước vào thản nhiên đi lại chỗ hắn cười nói
_................- Hắn ko nói gì đứng dậy bước đi , vẻ mặt lạnh tanh ngày xưa đã trở lại với hắn . Còn linh vòng tay hắn cười tít cả mắt
_Mình ngồi chỗ này nha –Linh chỉ tay về cái bàn trống nơi mà nó hay ngồi mọi ngày với con Mi
_Sao cũng được - Hắn khẽ trả lơì < lời nói của hắn còn lạnh hơn băng bắc cực>
_Công chúa với hoàng tử kìa , đẹp đôi thật đấy – 1 đám con gái bàn bên cạnh xôn xao
_Ừ…..đẹp đôi vậy mà con nhỏ đó dám ngang nhiên phá đám , nó tưởng con của Smile là hay lắm sao , đồ tiểu thư nhà giàu kênh kiệu - đứa khác cũng xen vào . Giờ hắn thấy bực thật sự , hắn ko hề muốn nghe đến nó nữa vậy mà giờ nó là trung tâm bàn tán của cả trường này
_Đê tiện quá , cầu mong cho nó bất tỉnh mãi mãi luôn hay chết luôn cũng được haha…haha…- bọn họ cười vang
_....RẦM……..- hắn đập bàn cái rầm khi nghe những lời chửi ruả của bọn người đó làm mọi người run sợ im re
_Long……Long…ah…..cậu…..sao…vậy….- Linh run run khi thấy vẻ mặt lúc này của hắn
_.....................- Hắn im lặng bước ra nhà xe cưỡi con SH với tốc độ tối đa
Bệnh viện Blue
Két…………….tiếng xe thắng gấp
_Sao mình lại đến đây cơ chứ….cô ta là loại trơ trẽn mà ….sao lại khó chụi thế này chứ………đành vào để khám tim xem sao….chứ ko phải tui đến đây thăm cô đâu ak……- Hắn vừa lảm nhảm vừa đưa tay lên đặt vào tim thì thấy đau nhói < Long nhà ta đau tim đấy nha bà con……Ặc….nghi ngờ quá nha >
_Chào thiếu gia….cậu có chuyện gì mà phải đến đây thế ạ , có cần tôi giúp gì ko – Ông Luân việc trưởng kính cẩn cúi chào nhường chỗ lại cho hắn ngồi
_Ko có gì lâu lâu đến xem mấy người làm ăn thế nào thôi - Hắn ngồi ngả ngửa trên chiếc ghế thản nhiên nói < Ặc bày đạt ko có gì nữa chớ…..>
_Vậy cậu cứ ngồi chơi tự nhiên tôi cần đi khám cho 1 bệnh nhân – Ông Luân vội vội cầm cuốn hồ sơ bệnh án đi , ông sợ phải đối mặt với cậu quý tử này lắm < Hjc..hjc…tạu nghiệp quá phải nhường chỗ cho hắn ngồi……>
_Ai mà ông quan tâm trực tiếp thế hả - Như đoán được người bệnh nhân được ông Luân quan tâm hắn giả vờ hỏi vẻ thắc mắc
_Ah….tiểu thư nhà Smile …..cô ấy nhập viện mấy hôm rồi ạh
_Cô ta bệnh nặng ko
_Ơ..dạ….cô ấy hôn mê mấy hôm rồi…khả năng tỉnh lại là ko cao ah…nếu 2 hôm nữa mà ko tỉnh thì có thể xem là chết lâm sàng…- Ông Luân hơi ngạc nhiên khi hắn lại hỏi thăm đến nó , bình thườnh hắn có quan tâm và coi ai ra gì đâu
_Ông.. đuà àh….sao..lại như thế….- Hắn bất ngờ khi nghe tin này
_Dạ do tiểu thư bị tai nạn 5 năm trước nên để lại di chứng cộng thêm việc sock quá nặng và bị ngất trong 1 thời gian dài ko được phát hiện nên………
_Thế cô ta ko có phần trăm nào sống lại ah …- Hắn cảm thấy sợ , sợ nó sẽ bỏ hắn ra đi , thật sự hắn cũng ko biết sao hắn lại như vậy nữa ,…..hắn cảm thấy hối hận khi đã bỏ nó lúc đó, hắn như bị hàng ngàn con dao đâm vào tim
_Cái đó tùy vào ý chí bản thân bệnh nhân thôi ạ , nếu cô ấy muốn sống thì ắc hẳn cô ấy sẽ tỉnh dậy còn nếu ko thì 2 ngày nưã có lẽ sẽ ra đi thật sự
_Được rồi ông đi đi……….- Hắn xua tay bảo ông viện trưởng ra đi rồi ngồi phịch xuống ghế …..
_” Sao lại đau như thế này chứ….ko được mình ko thể thích loại trơ trẽn như thế được….nhưng có thật cô ta sẽ chết ko……sao mình lại thấy đau và cảm giác như sắp mất cái gì đó quan trọng lắm …..ko biết sao lại thế này….Heo ah giờ em ở đâu hãy trở về bên anh đi….anh nhớ em lắm…..hình như anh ….bị lung lay rồi…..” - Hắn ngồi suy nghĩ miên man . Bỗng nhạc chuông địên thoại reo lên kéo hắn về thật tại
_Vì anh đã vô tình đánh mất niềm tin
Để cho em phải mang cay đắng cho riêng mình
Và giọt nước mắt hiện về trong anh
Những lần đã khiến trái tim em đau khổ
Dù lòng muốn nói nhiều lần sẽ tha thứ
Vậy mà có khi anh chẳng hề suy nghĩ
Để rồi một ngày chúng ta phải cách xa
< Hạnh phúc thoáng qua of Noo Phước Thịnh>
_A lô ….tui nghe đây - Hắn trả lơì và đầu dây bên kia vang lên giọng của 1 người thanh niên
_Dạ thưa thiếu gia tôi đã hoàn thành công việc cậu giao rồi , đã tìm thấy được cô pé ấy
_Cái gì cơ …cô ấy hiện giờ ở đâu ….- Hắn đơ người khi nghe tin người mà hắn tìm kiếm bấy lâu nay đã xuất hiện , người làm cho hắn quên đi mọi muộn phiền ,
_Chuyện này nói qua địên thoại ko tiện , cậu hãy đến quán cafe Star đi rồi tôi sẽ nói rõ hơn
_Ah…cậu chờ đó tôi sẽ đến đó ngay lặp tức. – Nói xong hắn vội cúp máy rồi lao ra lấy xe phóng như bay đến chỗ hẹn .
Và bí mật sẽ được tiết lộ từ đây , người mà hắn mong đợi bấy lâu nay đã xuất hiện rồi , liêụ người ấy là ai , và hắn sẽ như thế nào khi con tim hắn đang dần ngả về phiá nó chứ . Liêụ cuộc sống của hắn có gì thay đổi khi người ấy xuất hiện , mối tình giữa Hắn , nó , Linh , Người ấy sẽ đi đến đâu . Cả 3 cô gái đều yêu hắn < có cả nó nữa , nó nhận ra nó yêu hắn trước lúc nó bất tỉnh > ai sẽ được bạch mã hoàng tử này chọn nhỉ ?

Coffe Star
_Hey……thiếu gia tôi ở đây này…- một thanh niên khoảng 30 tuổi vẫy tay gọi hắn
_Sao rồi….mong nói tôi nghe…- Hắn đẩy vội cái ghế ngôì xuống hỏi
_Từ…từ…đã chứ thiếu gia dùng gì ko , để tôi gọi
_Thôi ko cần nói mong lên đi- Hắn giục
_Tôi đã tìm được cô bé ấy rôì , nhưng ko biết có nên nói cho cậu biết ko- ngươì thanh niên tỏ vẻ phân vân
_Sao lại ko nên nói , cso chuyện gì ah nói nhanh lên- Hắn bực mình
_Ah….thì cô pé có nickname “ Heo” tên thật là Nguyễn Thu Ly , con gái cưng của tập đoàn Smile
_Cái gì…….Thu Ly….Smile…ư …- Hắn như trời trồng khi nghe tin này
_Thiếu gia ko sao chứ ?
_Ơ ..ko sao…nhưng có chắc ko làm sao có thể là con nhỏ ấy chứ ?
_Đó là tin chắc chắn 100% đấy cậu ạ , 5 năm trước nghe tin cậu đi Mỹ cô ấy đã chạy theo và bị tai nạn , sau đó phải phẫu thuật thẩm mỹ nên mơí như ngày hôm nay . Mà hình như di chứng để lại là mất trí nhớ
_..................Heo…..người tôi luôn tìm…kiến lại ở ngay bên cạnh ư….thật nực cười….có phải cậu đang giỡn vơí tôi ko hả ? - Hắn bật cười , chạy ra khỏi quán
_Thiếu…gia..ah….thiếu…gia…cẩn thận…..
------------------------------------------
Tại biệt thự Blue
_Cậu chủ mới về ạh , mời cậu chủ vào ăn cơm hôm nay có bà chủ nữa - Người hầu kính cẩn chào hỏi hắn
_Ta ko ăn , nói lời xin lỗi của tôi đến bà ấy - Hắn lạnh lùng bỏ đi về phòng
_Nó sao thế cô Kim - mẹ hắn tiến lại
_Tôi ko biết , tự nhiên hôm nay cậu ấy kì lạ vậy đó, chắc có chuyện gì ko vui
_Tôi thừa biết nó quá mà , làm gì có chuyện khiến nó bỏ bữa với tôi cơ chứ , để tôi lên xem thử ….
_Dạ thưa phu nhân
----------------------------
Phòng hắn
Rầm…rầm…tiếng đồ đạc vỡ trong phòng hắn ngày càng nhiều
_Làm…sao có thế có chuyện đó chứ……rõ ràng đó ko phải sự thật mà….- Hắn gào thét thảm khốc
_Vì…mình mà Heo ra nông nỗi đó ư………..
_Ko thể nào mà ….nhưng…- hắn chợt nhớ lại những lời nói của 2 cô bạn ở bữa tiệc , nó thật sự rất đúng vơi những gì mà hắn vừa nghe từ người thanh niên đó
Cộc…cộc….- tiếng gõ cửa của mẹ hắn
_Long ah……con sao thế…..có chuyện gì ah , mở cửa cho mẹ xem - Mẹ hắn lo lắng bà chưa bao giờ thất con mình như thế cả
_........................... - hắn vẫn im lặng
_Hoàng tử ah…..con mở cửa cho mẹ nhanh , có chuyện gì mà con ra như thế này , mở cửa cho mẹ nhanh coi , ko nghe mẹ nói gì ah - Mẹ hắn tức giận đập cửa rầm rầmnhưng đáp lại hắn vẫn ngồi im ko nói gì
_Con ko mở mẹ cho người phá cửa đó có mở cửa ko hả?
_................Két……- Hắn đúng dậy mở cửa rồi đi thẳng ra gara lấy xe phóng đi
_Long…..Long ah…..con đi đâu thế hả ?- mẹ hắn vội vã chạy theo nhưng ko kịp hắn đã phóng xe vụt mất
-----------------------------
Bệnh viện Blue
_Mẹ về nghỉ đi , con ở với em là được rồi , mẹ cũng mệt lắm rồi- Phong khuyên bà Hà
_Ko…..hức…hức…mẹ phải ở bên nó con ah….mẹ phải ở bên Ly…mẹ ko được xa nó…mẹ sợ…sợ lắm con ah – Pà Hà nói trong nước mắt
_Ly nhất định phải tỉnh dậy mà , mẹ yên tâm về nghỉ ngơi đi , khi nào em tỉnh con sẽ báo cho ba mẹ biết mà
_Ừ…..con nó nói đúng đó mình ah , mình về nghỉ ngơi tí đi , trông mình yếu lắm rồi - Pố nó cũng khuyên ngăn mặc dù ông cũng ko mốn rơì xa nó tí nào ….thật sự ai cũng lo sợ cho nó cả nếu 2 hôm nữa mà nó ko tỉnh thì coi như nó đã chết

Bố mẹ nó đã ra về , chỉ còn lại mình nó và Phong
_Heo anh, bao giờ em mới tỉnh dậy hả ? em có biết mọi người lo sợ lắm ko , em ko được bỏ lại mọi người mà ra đi như vậy đó . Anh đã biết “ Gao” là ai rồi , tất cả cũng tại cậu ta mà em ra nông nỗi này cả , em hãy tỉnh dậy đi……..- Phong nắm chặt tay nó thầm cầu nguyện cho nó tỉnh dậy
Két……..két………..tiếng xe thắng gấp của hắn
Hắn chạy thật nhanh vào phòng của nó , tới cửa hắn khựng lại khi thấy anh
_Mình có nên vào đó ko nhỉ?....- Hắn đứng suy nghĩ ko biết có nên vô ko thì
_Cậu đến đây làm gì hả, tại cậu và con bé Linh gì đó nên em tôi mới ra nông nỗi này , giờ còn đến làm gì ? Em tôi cũng ko muốn gặp câụ đâu – Phong thấy hắn đưnsg trước cửa thập thò thì ra la hắn xối xả < Ặc ặc Long nhà ta thập thò trước cửa bị bắt quả tang kià hehe>
_Ơ……em….muốn gặp Heo em phải nói sự thật cho cô ấy biết , xin anh cho em gặp Heo 10 phút thôi , ah ko 5 phút cũng được < Chài chài năn nỉ tội nghiệp quá>
_Cậu phải hứa vơí tôi là ko bao giờ gặp lại em tôi nữa , cứ coi như ko quen biết dù em tôi có tìm tới cậu hay ko . Cậu mang lại quá nhiều đau khổ cho con bé rôì
_Dạ em sẽ ko tìm hay làm phiền Heo nữa chỉ xin anh cho em gặp Heo lần này để xin lỗi thôi ạh
_Cậu nhớ giữ lời đó – Nói rồi ông Phong bước ra công viên bệnh viện để lại mình hắn và nó trong phòng
_Heo….ah…..mình xin lỗi …………vì mình mà cậu ra nông nỗi này , thật sự xin lỗi ….mình ko mong cậu tha lỗi cho mình nhưng mình xin cậu đấy cậu hãy tỉnh lại đi . Sao cậu ko nói gì cả hả ……….sao cậu ko tỉnh lại bộ cậu ko nghe mình nói gì ah…………con nhỏ ngốc nghếch này tỉnh lại đi chứ……mình đau lắm thật sự rất đau cậu có hiểu ko hả ……….cậu có biết mình đã nhớ cậu thế nào ko . Ngày ngày mình đều nhớ đến cậu , ngày ngày cậu hiện về trong giấc mơ của mình …..khuôn mặt ấy nụ cười ấy mình nhớ tất cả……. Có phải mình ngu ngốc lắm đúng ko , cậu ở ngay bên cạnh mà mình ko nhận ra để ròi 1 lần nữa mìh làm cậu tổn thương thế này…….mình đã làm cậu mất đi nụ cười trong sáng với núm đồng tiền …mình đã lấy đi khuôn mặt mà ố mẹ đã cho cậu………..mình đã lấy đi kí ức của cậu….mình thật tồi tệ đúng ko . Mình sẽ ko làm phiền cậu nữa mình sẽ ko làm cậu torn thương hay lấy đi cái gì từ cậu nữa cả vậy . Caju hãy tỉnh dậy và sống vui vẻ như moi ngày và đùng nhớ ra tớ 1 người làm cậu đau khổ hãy sống tốt nhé . Tạm biệt cậu …..mãi mãi yêu cậu - Hắn nói rồi bước đi , giọt nước mắt khẽ rơi trên đôi mắt của hắn . Hắn ko còn hy vọng hay mong chờ gì nữa . thật sự rất đau…rất đau……………SỰ THẬT QUẢ LÀ RẤT PHŨ PHÀNG………….hắn vụt chạy trong màn đêm tĩnh mịt cuả thành phố về khuya . Từng giọt mưa khẽ khẽ rơi , quả thật ông trời thật đọc ác mà tại sao ông lại đổ mưa để rồi kí ức ấy một lần nữa hiện về trong hắn . Kí ức của 6 năm về trước lần đầu tiên hắn gặp nó
---------------------------------
6 năm trước cũng vào một buổi tối mưa to . Con đường vắng vẻ ko gian xung quanh tĩnh mịt
Hắn- 1 cậu bé khoảng tầm 10 tuổi đang dạo bước trong màn mưa xối xả , cậu vừa đói vừa lạnh vừa sợ….cậu chưa bao giờ phải chịu như thế này cả…..cậu là 1 thiếu gia từ nhỏ sống trong nhung lụa……như giờ cậu phải lang thanh ngoài đường mưa to gió lớn……trên vai là 1 chiệc balô lớn …..Và chính xác hơn là cậu “đi bụi”
Lý do dẫn đến việc đi bụi của cậu thật đơn giản ….: “ cậu ko có bạn bè , bố mẹ ko cho cậu được chơi với bất kì ai”
Vì là 1 thiếu gia của tập đoàn lớn nên bố mẹ cậu lo cậu sẽ bị lợi dụng nên ngoài giờ học ra cậu luôn ở nhà , đến trường thì ai ai cũng biết cậu là thiếu gia nhà giàu nên tìm mọi cách đẻ tiếp cận và lợi djng câu . Bố mẹ thì lo làm việc nên cậu trở thành 1 cậu bé cô đơn thiếu vắng tinh thương của mọi người bạn bè thì ko có => ĐI BỤI
Cậu vừa đi vừa khóc thì bỗng có một cô bé tóc ngang màu nâu cầm chiếc ô chạy tới
_Sao cậu lại khóc…..con trai mà khóc là xấu lắm …sẽ ko có ai thương cậu đau….nín đi nha - Cô bé che chiếc ô lên đầu cậu cười tươi
_Kệ tui….bạn cũng như những người đó thôi….đồ giả dối- Hắn lạnh tanh hất chiếc dù ra rồi tiếp bước
_Cậu mà ở ngoài mưa như vậy là bệnh đó ……mình cho cậu cái này nè ăn đi ngon lắm đó - Vừa nói cô bé vừa đưa cho hắn 1 cái bánh hình mặt cười
_Bạn tưởng mình là con nít ah…..dụ mình bằng cái bánh đó ư….cậu biết mình là ai ko
_Tụi mình đều là con nít mà hihi…..cậu là ai ko quan trọng , quan trọg là cậu chụi nít rồi hihi – Cô bé cười tươi nhìn hắn . Hai đưá đứng chung trong 1 chiếc dù nhìn ra xung quanh
_Mình ko phải là con nít…..mình đã tốt nghiệp cấp 2 rồi đấy….học sinh cấp 3 thì ko phải là con nít - Hắn đưa ra lí lẽ biện hộ cho mình ko phải là con nít < Long nhà a lúc bé đáng yêu quá >
_Ủa vậu cậu bị kém phát triển ah….cấp 3 mà có bé tí , chỉ băng một đứa cấp 1 như mình ah hihi
_Ko phải….mình nhảy lớp đó thấy mình giỏi ko
_Nhảy lớp là cái gì cơ ? – Cô bé chu mỏ nạc nhiên hỏi
_Eò cậu ngốc quá…nhảy lớp mà ko biết…..đúng là đầu heo mà
_Thôi mình phải về thôi ko mẹ lại chờ , cậu cũng về đi mẹ đang chờ đấy
_Mẹ mình ko chờ mình đâu…..làm sao để gặp lại cậu < Ặc ặc ông này ghê quá chưa gì mà muốn gặp lại rồi , bị lung lay rồi hả >
_Ngày nào mình cũng đi đường này nếu có duyên thì gặp lại – Nói rồi cô bé chạy vụt đi để lại hắn ngồi suy tư 1 mình
“ Mẹ có chờ mình như bạn ấy nói ko nhỉ ……chắc là có đấy mình tin bạn ấy mà….mình phải về thôi ko mẹ lại chờ” < Dại gái quá>
Vừa đi hắn vừa cười cười nhăc lại câu nói mẹ sẽ chờ mình . Hắn quyết định về nhà bỏ chiến dịch “đi bụi “
-------------------------------------------
Trở lại hiện thật
Sau khi rời khỏi bệnh viện hắn phóng xe chạy như bay , từng giọt nước mắt của hắn hoà vào làn mưa . Hắn cố để những dòng kí ức bị làn mưa cuốn trôi đi . Hă'n cố quên nó , quên đi 1 người con gái vì hắn mà đánh mất tất cả. Hãy cố quên đi tất cả , quên đi nhũng dã xảy ra. Cứ xem nó như 1 giấc mơ , một giấc mơ đẹp đến với ta dễ dàng thì cũng ra đi 1 cách rất dễ dàng . Ko có gì đến với ta 1 cách tự nhiên cả , ko có hạnh phúc nào đến với ta mà ta ko trải qua đau khổ…..vì vậy hãy quên đi tất cả để rồi một ngày mới lại được bắt đầu bạn nhé . Đừng cố sống với những kí ức đau buồn hãy mỉm cười nhìn về phiá trước.
Phiá trước là cầu vòng, là bình minh đang chờ đón bạn đấy
Hôm sau , nó tỉnh lại trong sự vui mừng khôn xiết của mọi người . Nó đã trở lại như thường ngày , vẫn vui vẻ như chưa hề gặp hắn , nó cùng con Mi vui vẻ đến trường, sau giờ học bọn nó lại cùng đi ăn kem , đi xem phim, hay cùng nhau ngồi dưới thảm cỏ xanh mát cầu nguyện cho 1 tương lai tốt đẹp hơn . Mọi chuyện đến với nó rất hanh , tựa như làn gió đến rồi đi rất nhanh , để lại 1 vết thương lòng khá lớn trong nó . Nó cũng cố tập quên đi sự hiện diện của hắn ko biết tự bao giơ đã ở trong tim nó . Giờ đây nó sống hạnh phúc bên gia đinh .
Các bạn ạh đôi khi ko phải có được tình yêu là hạnh phúc đâu , hạnh phúc là lòng mình được thanh thản , mình biết quên đi nỗi buồn , quên đi niềm đau , và hiểu rõ giá trị đích thực của những việc mình đã làm cho mình và người khác . Hạnh phúc ko phải là cái ta cần , mà hạnh phúc là cái ta hy sinh cái ta cần để người khác được hạnh phúc . Hạnh phúc rất đơn giản nưng ko phải ai cũng tạo ra được hạnh phúc cho riêng minh . HÃY MỈM CƯỜI NHÌN VỀ PHIÁ TRƯỚC . KO BAO GIỜ KHÓC , LUÔN LUÔN MỈM CƯÒI BẠN NHÉ . “NEVER CRY”

Một tháng sau
Tại trường Never cry
_Ê ê mọi người , hoàng tử đi học lại rồi kìa - Tiếng la hét của bọn con gái
Hắn từ từ bước vào lớp nó sau 1 tháng nghỉ học . Ai ai cũng ngỡ ngàng chạy lại hỏi thăm đủ điều . Nhưng giờ đây hắn lại trở về với con người trước kia của hắn – 1 người lạnh lùng đến đáng sợ . Nó cũng chỉ ngước đầu lên nhìn có lệ rồi gục xuống nói chuyện tiếp vơí con Mi
Mi cũng như nó chỉ khẽ ngước đầu lên rồi lại cuối xuống như ko có chyện gì vậy
Hắn quăng cặp xuống rồi gồi vào bàn – sát bên nó nhưng cả 2 ko ai nói với ai lời nào cũng chẳng thèm nhìn nhau luôn
3 tiết học trôi qua như mọi ngày , giờ ra chơi đã đến
_Hey……Long ah cậu đi học lại rồi ah , tháng giờ cậu đi đâu vậy ko liên lạc được với cậu mình lo lắm đấy – Linh từ ngoài cửa chạy te te vào hỏi thăm . Đáp lại là sự lạnh lùng của hắn
_Bận đi du lịch , giờ thì đi học lại thôi - Hắn khẽ nhép môi
_Ah làm mình lo muốn chết , mình xuống canteen nói chuyện nha có nhiêu chuện mình muốn nói lắm , đi nha , nha – Linh vòng tay qua tay hắn năn nỉ
_.................- Hắn đứng dậy đi xuống canteen
Khi cả 2 đều đi khuất nó gục mặt xuônsg bàn
_Ê …Ly pà sao vậy ko khoẻ ở đâu ah- Con Mi quay xuống hỏi
_Ko sao cả chỉ là hơi buồn ngủ thôi ah
_Ko sao thật chứ , hình như bà…..- Con mi đang nói chưa dứt câu thì
_Tui đã nói ko sao mà – Nó hét lên rồi đùng đùng bỏ ra khỏi lớp . Thấy nó giận đùng đùng như vậy con Mi cũng ko dám chạy theo , nó cần nơi yên tĩnh
“ Cậu thích hắn thật sự ròi đấy Ly ah “ – Con Mi nghĩ vu vơ
Nó vụt chạy nhanh ra khỏi lớp , bỗng
Rầm....rầm – Nó va phải ai đó
_Ối ...xin...lôĩ mình ko cố ý....- Nói rồi nó vụt chạy thật nhanh ko để ai thấy những giọt nước mắt đang lăn dài trên má nó
_Ơ...........bạn gì gì đó ơi............- Người đó vội chạy theo nó
Nó ko biết có ngươì chạy theo , nó cứ chạy hoài chạy hoài ra sân sau trường . Ngồi trên chiếc ghế đá , đôi tay ghì chặt vào chiếc váy , đôi mắt đỏ hoe đượm buồn nhìn xa xăm
_Tại sao lại như vậy.....rõ ràng là mình rất ghét hắn mà....sao mình lại khó chịu khi hắn đi với Linh cơ chứ...........tại sao mình lại bị dao động chứ.........rõ ràng là quên rồi mà .........tại sao hắn lại xuất hiện kia chứ - Nó ngôì suy nghĩ miên man mà ko biết có người ngồi ngay bên cạnh
Bỗng
_Ê....bạn đang nghĩ gì thế hả - Người ngồi ngay bên cạnh cất tiếng hỏi
_Á.......... á........... á................ á..........sao ngươi ngồi đây........- Nó giật bắn người khi phát hiện có người ngồi bên cạnh mình
_Xin lỗi .........mình thấy bạn khóc nên chạy theo xem có chuyện gì ko , xin lỗi đã làm phiền - Người ấy đứng dậy cuí chào xin lỗi rồi vội quay đi
_Ê....tên kia đứng lại
_Hả ? mình ư - người ấy tự chỉ tay vô mình ngơ ngác hỏi
_Ở đây có tôi và U tôi ko nói U chẳng lẽ tôi tự nói với mình ư
_Ai ko thể chứ nhìn bạn khó thể lắm mà
_Ặc ặc......gặp phải sư phụ ......tưởng ăn hiếp được tên này chứ ai dè....hjc...thảm quá – Nó thầm nghĩ
_Bạn kêu mình có gì ko
_Ngươi....ah ko bạn ko được kể với ai là thấy mình ấy ấy nha – Nó giở giọg năn nỉ
_Ấy ấy là cái gì chứ ? – Tên này giả bộ hỏi lại làm nó tức muốn học máu nhưng vì danh dự cao cả nó phải kiềm chế hjc
_Bạn ơi.....mình xin bạn đó làm ơn đi mà đừng nói với ai là bạn tháy mìh ....khóc nha- Nó mếu máo nhìn
_Uí...........dễ thương quá ah .....phải có điều kiện nha - người ấy béo má nó 1 cái rõ đau
_Đau.......hjc.... điều kiện gì nói đi
_Cho mình biết tên bạn đi
_Ko thích đổi cái khác đi
_Ko đổi nếu ko cho thì mình sẽ nói với cả trường biết luôn
_Đe doạ đấy ah..........ngươi mà nói là ko yên ổn với tôi đâu tôi sẽ sẽ...........KO CHO CẬU BIẾT TÊN ...........- Ặc tưởng hùng hồn lắm ai dè.........
_Vậy cậu nói đi mình sẽ ko nói cho ai biết đâu hjhj
_Hức hức..........cuộc đời đen đủi thế là cùng ........... đúg là hồng nhan bạc phận mà - Ặc tự sướng quá pà ơi
_Bạn tự tin nhỉ .........tên bạn là gì nhỉ?
_Thu Ly .......Nguyễn Thu Ly con gái tập đoàn Smile , chủ nhân ngôi trường này , bố là Nguyễn Quốc Minh , mẹ là Lê Thu Hà , anh trai là Nguyễn Minh Phong , gia đình có 4 thành viên ngoài ra còn 1 số người giúp việc nưã . Trình độ học vấn là đã tốt nghiệp cấp 3 từ năm 12 tuổi , có bằng đại học quản trị kinh doanh , cử nhân kinh tế năm 14 tuổi . Học rất giỏi Toán Lý Hoá nhờ chỉ số IQ 199/200 , trình độ tiếng anh thì ngược lại với 3 môn đó . Muốn biết thêm chi tiết thì lên google kiếm ,tui đi đây , nhớ giữ lời hứa ak – Nói rồi nó bỏ đi một lèo bỏ lại sự ngơ ngác của người bên cạnh
_Ê..........bạn ơi .............mình là Châu Hoàng Lâm mơí chuyển trường vô đây ................- Lâm hét to vơí theo mong là nó nghe thấy
“ Dễ thương thật đấy hjhj” – Lâm đúng ngẫn tò te một hồi rồi bước đi
-----------------------------
Tại canteen
_Long ah hôm nay bạn lạ quá – Linh nhìn chằm chằm Long hỏi
_Lạ gì ?
_Cậu quay lại lạnh lùng như trước rồi , mình hơi thất vọng đấy – Linh chống cằm suy tư
_Bản chất thôi , ah mình muốn hỏi cái này
_Cậu cứ hỏi đi mình sẵn sàng trả lời nếu biết
_Bưã trước ở Đà Lạt có thật mọi chuyện như mọi người nói ko – câu hỏi lạnh lùng ko chút biểu hiện cuả Long làm Linh lạnh cả người
_Ý....cậu...là....mình bịa chuyện y.........cậu ko tin mình sao ............
_Ko bết có nên tin ko nữa..........có lẽ là ko tin đó – Câu nói vẫn ko chút biểu hiện
_Cậu...........cậu.......nói vậy là ý gì ...............mình....mình ko hiểủ
_Nếu cậu lừa mình thì ko yên vơí mình đâu...........cậu biết mình ghét nhất là sự giả dối mà ..-Long nhấn mạnh chữ giả dối rồi lạnh lùng bỏ đi
Linh ngồi ngẩn tò te lo lắng.

Tại biệt thự Blue
_Cậu chủ ơi......... ông bà chủ mới về đang ở dưới nhà chờ cậu đấy ạ - Người giúp việc đứng ngoài cửa nói vọng vào
_Sao đột ngột thế .....tui biết rồi dì xuống trước đi – Nó rồi hắn nhảy xuống giường xỏ đôi dép rồi bước xuống
_Ôi hoàng tử cuả mẹ nhớ con quá ah - mẹ hắn dang 2 tay ôm chầm lấy hắn
_Mẹ này , làm như con nhỏ lắm vậy , đừng làm thế này nữa con ko thích đâu - hắn nhăn nhỏ cởi bỏ vòng tay của mẹ
_Em này kì thiệt ak , con nó lớn rồi đó , ko nên làm như vậy đâu kẻo vợ nó ghen ak - Bố hắn vừa ngụm miếng trà vừa nói
_Lớn gì chứ , trong mắt em hoàng tử mãi là hoàng tử bé bỏng thôi phải ko con trai ?
_Èo , mà bố mẹ về đây có chuyện gì ko sao đột ngột thế - hắn ngồi lên ghế so-fa đối diện bố hắn
_Về cưới vợ cho con chứ làm gì - bố hắn đưa tách trà lên miệng thản nhiên nói
_Ặc…..cái….gì………- Hắn gần như phun tất cả ra ngoài vì tin động trời này , ngay cả bạn gái hắn còn chưa có chứ đừng nói là vợ
_Làm gì ngạc nhiên thế con trai , dù gì con cũng chưa có bạn gái mà , cưới vợ luôn cho rồi - Mẹ hắn chen vào
_Con ko thích ……bố mẹ đừng xen vào chuyện cuả con…vợ con đẻ con tự chọn con ko muuốn bố mẹ áp đặt hay sắp xếp cái gì cả.- Hắn mặt đỏ bừng bừng tức giận
_Bố mẹ quan tâm con sợ con ko tìm được người thích hợp với con nên mới tìm vợ cho con thôi mà, dù gì bố mẹ cũng chỉ muốn tốt cho con thôi mà
_Con ko thích bố mẹ quan tâm con kiểu như vậy nữa , con ko cưới ai đâu , con mệt rồi , con xin phép - Hắn tức giận vùng vằn đứng dậy bỏ đi lên lầu
_Long………..con đúng lại cho ta ………..- Bố hắn tức giận quát
_Có gì mai nói , bố mẹ bay đường xa mệt rồi nên nghỉ sớm đi - Hắn quay lại nói rồi bỏ đi bỏ lại sự tức giận của bố mẹ hắn.
_Bà………bà…………thấy chưa ………….tại bà nuông chiều quá nó mới ra như vậy nè…………- bố hắn tức tím mặt nói ko nên lời
_Thôi mà anh , chắc con nó mệt rồi , mà mình cũng mệt rồi thôi mình đi nghỉ đi anh - Mẹ hắn vội ngăn can 2 cha con
_Con với chả cái , ko biết giống ai mà tính tình kì quặc , kiểu này ko biết phải nói sao với anh chị xuôi ……haizz………- bố hắn thở dài
_Hjc em cũng ko hiểu nó nghĩ gì nữa , người gì mà lạnh lùng , chẳng quan tâm đến ai cả
_Ko quan tâm thôi cũng đỡ , đằng này nó ko coi ai ra gì , lúc nào cũng lạnh lùng , tự tin với chính mình , lúc nào cũng nghĩ mình hơn người khác , tự cao tự đaị, ko biết nó có phải con tôi ko nữa
_Thì nó giống mình khi trẻ mà , lúc nào cũng ngạo mạn khinh thường người khác hết , mà cũng phải thôi từ nhỏ đến giờ có việc gì nó thua ai hay ko biết làm đâu , nó cái gì cũng hoàn hảo hết nên mới vậy đấy ……….nào là chỉ số IQ 200/200 …….học cực giỏi , chơi thể thao cực pro , hát cực hay , đàn cực giỏi , nấu ăn cực ngon mặc dù hiếm khi nấu , có khả năng nhớ tất cả những gì đã đọc qua ,…………..v..v.. ôi con mình đúng là thiên tài đó mình ah - Mẹ hắn ngồi ngồi chắp tay mơ màng
_Thôi thôi bà ơi tăng bốc nó lên mây luôn rồi đó , đi nghỉ thôi
---------------------------------
Tại biệt thự nhà n
<<12345>>
Lên Đầu Trang

~ Em nói chia tay sao anh lại đồng ý
¿ 2013-01-26 / 11:17:00
~ Người yêu 1 ngày
¿ 2013-01-22 / 10:51:40
~ Hợp đồng sống chung
¿ 2013-01-22 / 10:51:10
1234567»
Thank to NamĐạiK